Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuyến xe - Đường xá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tuyến xe - Đường xá. Hiển thị tất cả bài đăng

Vượt đèo Tà Nung đi Nam Ban

Con đường đèo Tà Nung ở cao nguyên Lang Bian là cung đường thơ mộng đi qua ngôi làng chuyên nghề ươm tơ dệt lụa của người dân bản địa nên được gọi là 'con đường tơ lụa'. Du khách đến đây sẽ được chiêm ngưỡng cung đường tuyệt đẹp như tranh vẽ này cùng với những dòng thác hùng vĩ.

Đường đèo Tà Nung cũng chính là một phần tỉnh lộ 725 nối liền thành phố Đà Lạt với huyện Lâm Hà (tỉnh Lâm Đồng). Do đường đi qua làng Tà Nung nên người ta lấy tên làng đặt cho tên đường. Từ trung tâm thành phố Đà Lạt chạy qua thác Cam Ly, thêm một đoạn đến ngã 3 Suối Vàng sẽ thấy nhánh rẽ trái có biển chỉ dẫn đi Tà Nung.

< Mùa dã quỳ.

Con đường dài gần 30 cây số, uốn lượn như một dải lụa mềm vắt lưng chừng núi. Một bên là đồi núi cao, một bên là vực thẳm đầy những rặng thông vài chục năm tuổi. Khi mùa mưa vừa đi khỏi cao nguyên, hoa quỳ nở vàng rực suốt tuyến đường nên đường Tà Nung còn được gọi là 'đường Dã Quỳ'.

Đèo Tà Nung có nhiều khúc ngoặt quanh co như rắn bò nhưng du khách vẫn mải mê ngắm cảnh, chụp hình. Càng khúc khuỷu, cung đường càng gợi sự thích thú, tò mò cho du khách.

< Trên đèo Tà Nung.

Đi trên cung đường này, nếu muốn thỏa sức ngắm cảnh và dừng lại bất cứ nơi nào thì nên đi bằng xe gắn máy. Mùa cuối năm, con đường sương giăng suốt cả ngày. Có khi là những vệt lờ mờ kéo ngang đường, có khi lại lãng đãng, mong manh. Vào sáng sớm hay chiều tà, sương càng dày hơn và tiết trời càng lạnh thêm.

Hết đèo thì đến Tà Nung, du khách sẽ ghé qua ngôi làng ươm tơ dệt lụa. Ngày nay, không còn nhiều gia đình sống bằng nghề dệt nhưng bà con vẫn nuôi tằm, ươm tơ, bán lại cho những xưởng dệt quy mô hơn.

Nghề tơ tằm theo chân các cư dân phía Bắc di cư vào Nam. Họ dừng chân ở cao nguyên này, khởi nguyên và phát triển nghề tơ tằm. Dù Bảo Lộc mới chính là nơi nghề tơ tằm và dệt lụa phát triển mạnh nhất, nhưng du khách vẫn thích gọi cung đường Tà Nung là "con đường tơ lụa". Ở đây, nghề tơ tằm lan rộng và cư dân bản địa - phần lớn là người K’ho cũng học nghề và lưu truyền đến nay.

Đi vào làng, rất dễ tìm thấy những ngôi nhà ươm tằm lấy tơ như một nghề để sinh sống. Hiện nay, tơ sợi công nghiệp ồ ạt phát triển, lấn át tơ sợi thủ công nhưng nghề tơ tằm ở địa phương vẫn trụ vững vì sản phẩm họ làm ra có giá trị kinh tế cao, không bị tồn đọng. Thú vị nhất là nghề tơ tằm cao nguyên phát triển thêm một bậc khi trong tranh thêu tay XQ, các nghệ nhân đã khéo léo kết hợp những sợi tơ tằm, tạo thành những bức tranh thêu tuyệt đẹp, có bức có giá lên đến vài chục ngàn đô la Mỹ.

< Dòng thác Vọng ở Tà Nung.

Tà Nung còn có dòng thác Vọng mà người địa phương còn gọi là thác Cửa Thần hay gọi đơn giản là thác Ba Tầng. Theo bảng chỉ dẫn trên TL725, khách sẽ qua con đường đất rộng để đến thác. Độ cao của thác chừng mươi mét, ngày đêm cuồn cuộn xối xả tạo nên một dòng suối bạc trắng nhìn tựa như chòm râu của vị thần. Tại phía bên trái đỉnh thác Cửa Thần; từ khu rừng nguyên sinh có một nhánh suối dẫn nước về hòa nhập dòng suối chính. Nguồn nước trong lành thả mình dạt dào trên nền đá hoa cương được thiên nhiên sắp xếp thành ba tầng,người Srê gọi là Liang Pe Knũ - tức là thác Ba tầng.

< Dế nuôi tại trại.

Chạy thêm dăm cây số nữa, khách sẽ đến xã Mê Linh, nơi có những điểm tham quan thú vị. Đó là trại nuôi dế Thiện An rộng hàng trăm mét vuông ở thôn 2, xã Mê Linh. Nhiều du khách tỏ ra rất thích thú khi tận mắt nhìn thấy những thùng nuôi dế, tìm hiểu cách cho dế ăn và nghe tiếng dế kêu râm ran. Sau khi xem, du khách còn được thưởng thức món dế chiên giòn béo ngậy.

< Một đoạn đèo Tà Nung.

Cách trại dế Thiện An không xa là một điểm tham quan khác cũng được nhiều du khách ưa chuộng, đó là cơ sở nấu rượu gạo Kiết Tường. Dù đã quá trưa nhưng trong khu vực nấu rượu thơm nồng vẫn có hàng chục du khách nước ngoài. Khách sẽ chăm chú nghe hướng dẫn viên nói về các công đoạn để hoàn thành một mẻ rượu như vo gạo, nấu cơm, ủ men, chiết rượu thành phẩm. Sau khi tham quan khu nấu rượu, du khách còn có thể ăn thử cơm rượu, uống rượu gạo miễn phí.

< Nhìn từ đỉnh đèo.

Rời Mê Linh, ta đến thị trấn Nam Ban, huyện Lâm Hà. Từ lưng chừng núi nhìn xuống, du khách thấy thấp thoáng những nóc nhà tranh ẩn mình trong những rặng cây mờ ảo trong làn sương khói. Nam Ban có dòng thác Voi (còn gọi là thác Liêng Rơwoa) tuyệt đẹp với chiều rộng khoảng 40m, chiều cao hơn 30m. Dưới chân thác có những tảng đá như chú voi con nên có tên gọi là thác Voi.


< Thác Voi ở Nam Ban.

Thác Voi ngày đêm ầm ầm đổ nước tạo nên những âm thanh như tiếng gầm của thú rừng. Đây là một trong số ít thác còn giữ được nét hoang sơ của miền đất Tây Nguyên. Năm 2001 thác Voi đã được công nhận là di tích - thắng cảnh quốc gia.

Tại Nam Ban cũng có một xưởng dệt nhỏ khép kín từ lấy tơ đến dệt thành phẩm lụa tơ tằm. Đó là cơ sở ươm tơ Cường Hoàn, thị trấn Nam Ban, Lâm Hà đã có từ hơn chục năm nay.
Dù đây là cơ sở kinh doanh nhưng khách vào tham quan, chụp hình thoải mái. Khách còn có thể trò chuyện với những người thợ, nghệ nhân trong xưởng để tìm hiểu về các công đoạn từ khâu lấy kén, kéo sợi, sấy khô sợi tơ rồi dệt thành vải, nhuộm màu. Những người thợ ở đây vừa chăm chú làm việc vừa trò chuyện với du khách rất thân thiện.

< Đèo Tà Nung thanh lặng...

Đà Lạt với cao nguyên Lang Bian hùng vĩ mà thơ mộng. Đà Lạt với đèo Prenn, đèo Mimosa hay đèo Dran nguy hiểm bởi dốc đứng và quanh co. Lại có con đường đèo Tà Nung khúc khuỷu cùng những khúc cua quăn queo nguy hiểm. Nhưng với khách lãng du, những khúc quanh ấy như dải lụa mềm vắt ngang bức tranh thiên nhiên thơ mộng, cũng là nơi chốn tham quan của bạn một ngày không xa - đúng không nào?

Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Hướng vào cao tốc tpHCM - Long Thành - Dầu Giây

(LĐO) - Theo kế hoạch, từ 9 giờ sáng mai (2.1), khoảng 20km đầu tiên (đoạn từ Vành đai II – TPHCM  đến quốc lộ 51 – Long Thành, Đồng Nai) thuộc dự án đường cao tốc TPHCM - Long Thành - Dầu Giây sẽ được đưa vào khai thác tạm.

Rút ngắn thời gian đi Vũng Tàu còn 1 giờ 20 phút

Cao tốc Long Thành sẽ đưa vào khai thác từ ngày mai. Đường được thiết kế theo tiêu chuẩn đường cao tốc loại A, vận tốc thiết kế 120km/h, riêng cầu Long Thành tốc độ thiết kế 100 km/h; giai đoạn 1 gồm 4 làn xe (và 2 làn dừng khẩn cấp).

Việc đưa 20km đầu tiên của tuyến cao tốc vào khai thác tạm nhằm giải quyết nhu cầu đi lại của người dân tăng cao trong dịp cuối năm. Đặc biệt sẽ giúp nâng cao tốc độ chạy xe, rút ngắn khoảng cách, giảm thời gian, chi phí vận chuyển và đẩy mạnh giao thương giữa TPHCM và các vùng lân cận, phục vụ cho phát triển kinh tế - xã hội của các tỉnh trong khu vực....

Cụ thể từ TPHCM đi huyện Long Thành tỉnh Đồng Nai hiện nay dài khoảng 45km, thời gian lưu thông mất khoảng 60 phút, nay rút ngắn khoảng cách xuống còn khoảng 22km, với thời gian lưu thông giảm chỉ còn khoảng 20 phút.

Tương tự, từ TPHCM đi Vũng Tàu hiện dài khoảng 120km, thời gian lưu thông hơn 2,5 giờ. Tuy nhiên, khi thông xe đoạn tuyến cao tốc trên sẽ rút ngắn khoảng cách xuống còn khoảng 95km, với thời gian lưu thông chỉ còn khoảng 1 giờ 20 phút do rút ngắn được quãng đường và chất lượng lưu thông được đảm bảo không ùn tắc.

Từ TPHCM đi ngã ba Dầu Giây (đi quốc lộ 20 hoặc quốc lộ 1A), hiện nay dài khoảng 70km thời gian lưu thông mất 2,5 giờ đồng hồ và thường xuyên ùn tắc. Từ ngày 2.1 sẽ rút ngắn so với với tuyến đường hiện hữu 20km và thời gian rút ngắn xuống còn khoảng 1 giờ 20 phút.

Đường cao tốc TPHCM - Long Thành - Dầu Giây (dài 55km, có tổng vốn đầu tư 20.000 tỉ đồng) là tuyến đường bộ cao tốc nằm trên trục đường bộ cao tốc phía Đông (thuộc quy hoạch mạng lưới đường bộ cao tốc Bắc - Nam), từ TPHCM nối quốc lộ 51, sân bay quốc tế Long Thành và quốc lộ 1A. Dự kiến đến năm 2015 sẽ hoàn tất khoảng 35km còn lại của tuyến cao tốc TPHCM - Long Thành - Dầu Giây.

5 lộ trình từ TPHCM đi vào đường cao tốc

Do đoạn đường cao tốc trên mới đưa vào khai thác tạm nên thời gian đầu chỉ cho các loại ô tô con, xe khách và xe tải dưới 10 tấn lưu thông.

Sở GTVT TPHCM cũng đưa ra các lộ trình hướng dẫn người dân lưu thông từ TPHCM vào tuyến đường cao tốc TPHCM – Long Thành – Dầu Giây như sau:

- Lộ trình 1 (hướng từ huyện Bình Chánh):  Quốc lộ 1 (huyện Bình Chánh) - Nguyễn Văn Linh - cầu Phú Mỹ - đường Vành đai 2 – quay đầu tại nút giao vành đai 2 – đường liên phường – rẽ vào đường nhánh lên đường cao tốc.

- Lộ trình 2 (hướng từ các Q. 1, 5, 6, 8, Bình Tân): Đường Võ Văn Kiệt - hầm Thủ Thiêm - Mai Chí Thọ - Đồng Văn Cống - đường Vành đai 2 – quay đầu tại nút giao vành đai 2 – đường liên phường – rẽ vào đường nhánh lên đường cao tốc. Hoặc từ Tôn Đức Thắng – Nguyễn Hữu Cảnh – cầu Thủ Thiêm – đường dẫn cầu Thủ Thiêm - Mai Chí Thọ - Đồng Văn Cống - đường Vành đai 2 – quay đầu tại nút giao vành đai 2 – đường liên phường – rẽ vào đường nhánh lên đường cao tốc.

- Lộ trình 3 (hướng từ quốc lộ 13): Điện Biên Phủ - cầu Sài Gòn 2 - Xa lộ Hà Nội - Mai Chí Thọ - Đồng Văn Cống - Vành đai 2 – quay đầu tại nút giao Vành đai 2 – đường liên phường – rẽ vào đường nhánh lên đường cao tốc.

- Lộ trình 4 (hướng từ Đông Bắc thành phố): Xa lộ Hà Nội - Đỗ Xuân Hợp - Nguyễn Duy Trinh - Vành đai 2 – quay đầu tại nút giao Vành đai 2– đường liên phường – rẽ vào đường nhánh lên đường cao tốc.

- Lộ trình 5: Cảng Cát Lái - Nguyễn Thị Định - Vành đai 2 – quay đầu tại nút giao Vành đai 2 – đường liên phường – rẽ vào đường nhánh lên đường cao tốc.

Ông Bùi Xuân Cường - Phó GĐ Sở GTVT TPHCM - đưa ra khuyến cáo, do đường mới được đưa vào khai thác sử dụng tạm thời, vì vậy người dân khi lưu thông vào đường cao tốc nên giảm tốc độ và quan sát hướng dẫn của hệ thống biển báo giao thông trên đường và lực lượng điều tiết giao thông, nhằm đảm bảo an toàn.

Các loại xe bị cấm lưu thông trên đường cao tốc:

Xe máy chuyên dùng có tốc độ thiết kế nhỏ hơn 70km/h; xe lam, xe công nông, máy kéo; xe mô tô hai bánh, xe mô tô ba bánh, xe gắn máy (kể cả xe máy điện) và các loại xe tương tự; xe máy thi công tự hành, xe bánh xích (trừ các loại phương tiện làm nhiệm vụ bảo dưỡng, kiểm tra, sửa chữa đường cao tốc); xe chở chất độc hại, dễ cháy, vật liệu nổ (trừ xe được cấp có thẩm quyền cấp phép); người đi bộ, xe thô sơ, súc vật; xe rơ mooc, xe sơ mi rơ mooc; xe có tải trọng trên 10 tấn, xe kéo móc chuyên dùng, xe container.

Theo báo Lao Động
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Những phố ngắn nhất Hà Nội

(GTVT) - Những con phố được giới thiệu dưới đây chỉ có chiều dài dưới 100m, chỉ cần đi bộ vài chục bước chân là có thể đi hết cả con phố, có lẽ nét độc đáo này càng khiến cho Hà Nội hấp dẫn hơn trong mắt khách du lịch.

< Phố Nguyễn Xí mang tên vị danh tướng của vua Lê Lợi, người có công lớn trong kháng chiến chống quân Minh.

Phố Nguyễn Xí có chiều dài khoảng 53m, nối từ phố Đinh Lễ đến phố Tràng Tiền. Trước phố thuộc thôn Hậu Lâu, tổng Tả Túc, huyện Thọ Xương cũ, nay thuộc phường Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm. Thời Pháp thuộc phố có tên là phố Rue Jules Boissière, sau cách mạng gọi là phố Chùa Quan Thượng, nay phố có tên là Nguyễn Xí.

< Phố Hồ Hoàn Kiếm nổi tiếng với tiệm sách Bờ Hồ. Trước đây con phố này thuộc thôn Tả Vọng, tổng Hữu Túc, huyện Thọ Xương, nay phố Hồ Hoàn Kiếm thuộc phường Hàng Bạc, quận Hoàn Kiếm.

Phố Hồ Hoàn Kiếm là con phố ngắn nhất Hà Nội, phố chỉ dài có 52m, tức là chỉ bằng khoảng cách giữa 2 cột đèn. Phố Hồ Hoàn Kiếm chạy từ phố Cầu Gỗ đến phố Đinh Tiên Hoàng cạnh Nhà hát múa rối Thăng Long. Con phố này dân gian gọi là phố Hàng Chè, còn thời Pháp thuộc có tên là phố Philharmonique. Đến năm 1945 mới đổi tên thành phố Hồ Hoàn Kiếm.

< Đông Thái là một phố khá nhỏ và hẹp, 2 bên phố chủ yếu là nhà gác 2 tầng cao sát nhau. Phố này hầu hết là nhà riêng của người Hoa Kiều giàu có buôn báo ở các phố quanh phố Chợ Gạo.

Có một con phố vẫn còn giữ đa phần kiến trúc cổ xưa của Hà Nội phố, đó chính là phố Đông Thái. Phố Đông Thái dài 70m, chạy từ ngã ba Trần Nhật Duật – Chợ Gạo đến phố Mã mây, đoạn nối với Hàng Buồm. Trước phố thuộc đất giáp Đông Thái, phường Hà Khẩu, tổng Hữu Túc, huyện Thọ Xương, là bờ Nam của sông Tô Lịch.

< Thời Pháp thuộc phố có tên là Quảng trường Thương mại (Place du Commerce). Chợ Gạo vốn là một phố nhỏ ít nhà nhưng lại là một địa điểm buôn bán khá sầm uất.

Nối với phố Đông Thái là phố Chợ Gạo, con phố được rất nhiều giới trẻ Hà Thành tìm đến để tụ tập uống nước trò chuyện. Phố Chợ Gạo dài 75m chạy từ phố Trần Nhật Duật đến phố Đào Duy Từ. Đây nguyên là cửa sông Tô Lịch nhập vào sông Hồng, phố trước thuộc thôn Hương Nghĩa, tổng Đả Túc, huyện Thọ Xương cũ. Ngày khi chưa lấp sông Tô Lịch trên bờ sông là nơi tụ tập những hàng bán gạo. Sau khi thực dân Pháp lấp sông Tô Lịch, chúng xây tại đây một chợ chuyên về gạo thóc.

< Thời Pháp thuộc phố thuộc đường 335 (Voie 335). Tới năm 1994 phố được đặt tên là Đống Mác. Nay phố thuộc phường Đống Mác, quận Hai Bà Trưng.

Hà Nội trước đây có nhiều cửa Ô, mà ngày nay còn giữ lại được Ô Quan Chưởng. Trong số những cửa Ô đó có Phố Đống Mác,  trước đây có cửa ô Ông Mạc, sau là ô Thanh Láng, ô Yên Lãng, dân gian thì gọi là ô Đống Mác. Con phố dài 60m này nằm ở cuối phố Lò Đúc, cạnh số nhà 238. Phố trước thuộc đất thôn Cảm Hội (sau là Thọ Lão), tổng Hậu Nghiêm, huyện Thọ Xương cũ.

< Phố được lấy tên là Nguyễn Trung Ngạn - một Đại thần trải qua 5 đời vua nhà Trần.

Phố Nguyễn Trung Ngạn cắt phố Nguyễn Công Trứ, cạnh số nhà 18 ở phố Nguyễn Công Trứ rẽ vào. Trước phố này thuộc đất thôn Yên Hội, tổng Hậu Nghiêm, huyện Thọ Xương cũ, thời Pháp đây là một con đường nhỏ đánh số 172 (Voie 172). Nay phố thuộc phường Phạm Đình Hổ, quận Hai Bà Trưng. Phố dài khoảng 54m, chủ yếu là nhà dân ở ít sự buôn bán.

< Thời Pháp thuộc phố có tên là phố Tướng Nôgrét (Rue Général Nogrès), nay phố có tên là Lê Văn Linh, phố thuộc phường Hàng Mã, quận Hoàn Kiếm.

Con phố tiếp theo có cầu đường sắt bắc ngang trên cao là phố Lê Văn Linh, con phố dài 65m nối từ phố Phùng Hưng đến phố Lý Nam Đế, phố vốn là dãy hào chạy dọc tường phía Đông thành cổ bị lấp đi.

< Phố Bảo Khánh là nơi tập trung của nhiều nhà hàng ăn sang trọng và đẹp mắt. Nằm giao với phố Lê Thái Tổ bên cạnh Hồ Gươm thơ mộng.

Dài nhất trong số những con phố ngắn này là Phố Bảo Khánh. Đây là một phố nhỏ, chạy từ cuối phố Lê Thái Tổ đến phố Hàng Trống, dài khoảng 100m, thuộc phường Hàng Trống, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Đây là đất thôn Bảo Thiên Tự, thuộc tổng Tiền Túc, huyện Thọ Xương cũ. Tới giữa thế kỷ XIX thôn Bảo Thiên Tự đã đổi thành Bảo Khánh và tổng Tiền Túc đổi thành tổng Thuận Mỹ.

Theo Hoàng Nam - Xuân Đoàn (báo Giao Thông Vận Tải)
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Thú vị hẻm ở Hội An...

(Dân trí) - Hội An luôn là điểm đến của những người yêu thích du lịch. Đến Hội An cả trăm lần, lần nào tôi cũng tìm thấy những thú vị mới. Lần này tôi lại khám phá ra một điều thú vị nữa; đó là những con hẻm (người Bắc gọi là ngách) ở đây.

< Những con hẻm nhỏ xinh có nhiều ở đô thị cổ Hội An.

Dọc theo đường Bạch Đằng, Trần Phú, Nguyễn Thái Học… có thể nhìn thấy những con hẻm một cách dễ dàng nếu bạn cố gắng chú ý một chút. Có những con hẻm rộng trên một sải tay (hơn 1,5 mét) nhưng cũng có hẻm chỉ hơn nửa mét.

< Có những con hẻm sâu hun hút nhưng tất cả đều hướng ra bờ sông Hoài.

Nhà cổ Hội An đa phần là nhà 2 mặt, một mặt trổ đường này và mặt kia là đường bên kia. Những con hẻm vì vậy mà chạy suốt theo chiều dài căn nhà, có khi hẻm dài cả trăm mét. Thông thường hẻm theo chiều thẳng, rất ít khi hẻm bị cong vì vậy mà đứng bên này có thể nhìn thấy người đi bộ phía bên kia.

< Giếng nước Bá Lễ nằm trong hẻm.

Bây giờ thử đặt câu hỏi vì sao lại có những con hẻm đó? Câu hỏi này cũng không dễ dàng trả lời nếu như chúng ta không tìm hiểu lịch sử về vùng đất Hội An xưa.

Ngày xưa Hội An là một thương cảng rất phồn thịnh của xứ Đàng Trong (ở đây xin được nói thêm, đầu thế kỷ 17, Đàng Trong do các Chúa Nguyễn cai trị trong khi Đàng Ngoài do các chúa Trịnh cai trị. Ở Đàng Ngoài có Phố Hiến là thương cảng sầm uất). Việc buôn bán chủ yếu là các thuyền người nước ngoài đến cập cảng Hội An. Hàng hóa đưa lên bờ buôn bán, trao đổi.

< Có hẻm làm nơi kinh doanh buôn bán.

Tuy nhiên các chủ thuyền cần nhất là lương thực, củi đốt và nước uống. Lương thực và củi thì có thể mua trên sông cũng tiện nhưng nước uống thì chắc chắn phải lên bờ gánh xuống. Hội An có khá nhiều giếng khơi nhưng nổi tiếng nhất là giếng Bá Lễ. Tương truyền giếng Bá Lễ có nguồn gốc của người Chăm, về sau có một người đàn bà tên Bá Lễ bỏ mấy trăm bạc Đông Dương ra thuê người vét giếng. Từ đó, giếng Bá Lễ trở thành nơi cung cấp nước ngọt lớn nhất cho các tàu buôn nước ngoài.

< Có những con hẻm chỉ vừa lọt 1 người hay 1 xe máy đi qua.

Việc đưa nước xuống các tàu thuyền ngày xưa chủ yếu dựa và việc gánh nước kiểu thủ công. Người gánh nước luôn tìm con đường ngắn nhất để gánh, vì vậy từ giếng Bá Lễ họ đi tắt qua những con hẻm mới đỡ công gánh nước lên các thuyền.

< Bất cứ con phố cổ nào ở Hội An cũng đều có hẻm thông với nhau.

Căn cứ vào một con hẻm (từ đường Trần Phú ra đường Nguyễn Thái Học) có chiều ngang chỉ hơn nửa mét mới có thể khẳng định điều này. Với chiều ngang con hẻm rất hẹp thì chỉ có gánh một đôi thùng nước mới có thể đi lọt qua chứ gánh một đôi thúng (như thúng gạo) thì chắc chắn là bị kẹt lại rồi. Từ giếng Bá Lễ nếu gánh nước đi theo đường lớn để xuống bến sông có thể phải đi cả cây số nhưng nếu đi tắt qua các con hẻm thì chỉ còn hơn nửa cây số mà thôi.

< Hầu hết những con hẻm ở Hội An đều có cửa hông nhà cổ trổ ra để đi.

Tôi đã thử chạy chiếc xe máy qua con hẻm hẹp nhất phố cổ này và tất nhiên phải dắt xe lui trở lại vì xe qua không lọt (chiều ngang tay lái xe máy là 65 cm). Một khách Tây có chiều ngang hơn nửa mét cũng không đi lọt qua được. Tuy hẹp nhưng nhìn bên dưới là những hòn đá được lát một cách cẩn thận, có tính toán hẳn hoi. Như vậy rõ ràng việc lát đá cho con hẻm chật hẹp này cũng để sử dụng với mục đích đi tắt qua cho nhanh chứ không hề lót... cho vui.


< Những con hẻm ở Hội An cũng là nơi các tay máy nghiệp dư lẫn chuyên nghiệp "trổ tài".

Hẻm ở Hội An còn có một tác dụng nữa là dùng vào lối đi phụ cho các gia đình. Vì sao có thể nói như vậy? Hãy đi vào các con hẻm sẽ thấy dọc theo các căn nhà dài như vậy người ta có trổ một cánh cửa ở bên hông để dùng cho việc đi lại nhanh mà không qua cửa chính. Cửa không trổ vào nhà chính mà vào trổ ở vùng lộ thiên phục vụ cho việc đi chợ.

Do ảnh hưởng quan niệm “trọng nam khinh nữ” nên ngày xưa, người Hoa ở Hội An luôn kiêng việc phụ nữ đem những đồ bẩn, tanh (như cá, thịt ...) đi vào gian nhà chính. Và chắc chắn là họ cũng dùng cửa phụ để gánh nước vào nhà phục vụ ăn uống, tắm giặt, đổ rác... nữa.

Những người lớn lên từ Hội An cũng sẽ không bao giờ quên một thú vui thời thơ ấu; đó là trò chơi cút bắt, trốn tìm. Chơi cút bắt mà có những con hẻm như vậy thì dễ gì mà bắt được vì bọn trẻ rất tinh nghịch. Đón đầu này thì nó lại chạy sang hẻm kia…

Theo B.Thuyên - C.Bính (báo Dân Trí)
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Mây trên đỉnh Trường Sơn

Mỗi khi nhắc đến hai từ 'Trường Sơn' hẳn nhiều người luôn nhớ đến những năm tháng hào hùng 'Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước'.

< Bình minh trên đỉnh Trường Sơn. Vẻ đẹp “Sơn thuỷ hữu tình” như trong tranh.

Thế nhưng còn có một hình ảnh làm chúng tôi thật sự ngạc nhiên khi được chứng kiến đó là cả 'biển mây' trên đỉnh Trường Sơn khi đi trên những cung đường tuần tra biên giới thuộc hai tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An. Có lẽ đây là một đặc ân của thiên nhiên mà chúng tôi may mắn được chiêm ngưỡng bởi không dễ có dịp được thấy cả núi rừng của Trường Sơn chìm trong mây đẹp như thế.

< Nhiều đoạn đường chìm trong biển mây và các xe đi xuyên qua biển mây ấy.

Trong đoàn hành quân chúng tôi, có mấy đồng nghiệp từng học tập nhiều năm ở nước Nga đã phải thốt lên “Sương mây nhìn không khác nào mùa đông của nước Nga các anh ơi!”. Và tức cảnh sinh tình, để rồi không ít câu thơ hòa cùng mây gió Trường Sơn: “Cheo leo đỉnh núi cao vời/ Bồng lai tiên cảnh đây rồi người ơi!/ Mênh mông mây biển lưng trời/ Nhấp nhô chóp núi gió vời mê cung/ Núi mây hòa quyện trập trùng/ Đường xuyên mây núi bập bùng nhạc reo”.

< Tiết trời buổi trưa như tờ mờ sáng dưới miền xuôi.

Trên dãy Trường Sơn hùng vĩ, từ độ cao hàng ngàn mét so với mặt nước biển, phóng tầm mắt, phía dưới là “biển mây” trắng muốt trùng trùng điệp điệp. Vài tia nắng thỉnh thoảng vén mây xuất hiện để ai nấy trong đoàn đều chung một cảm nhận những tia nắng quý giá đến nhường nào “chắt từng tia nắng trong mây”. Xa xa, những ngôi nhà sàn đặc trưng của đồng bào dân tộc Thái ở bản Ngàm của xã Tam Thanh, bản Cha Khót của xã Na Mèo, huyện Quan Sơn (Thanh Hóa), rồi bản Ca Trên, Ca Dưới của đồng bào Mông, Thái ở xã Na Ngoi, huyện Kỳ Sơn (Nghệ An),… nằm thấp thoáng lúc ẩn lúc hiện mỗi khi mây tan, mây tụ.

< Việc khoan đá, nổ mìn trên những cung đường tuần tra biên giới gặp nhiều khó khăn do sương mù che phủ, núi đá cứng, cạnh đá sắc nên rất nguy hiểm.

Từng lùm cây rừng hàng trăm năm tuổi trên các đỉnh núi nhấp nhô như điểm xuyết cho “biển mây” thêm hấp dẫn, như thực như mơ. Suốt dọc chiều dài hàng trăm ki-lô-mét trên Đường tuần tra biên giới giáp nước bạn Lào, nhiều cung đường lúc chìm trong mây, lúc lại như đi trên mây không khác hình ảnh trong phim “Tây du ký”. Thật khó để nói hết vẻ đẹp ấy, xin gửi những hình ảnh của mây rừng Trường Sơn đến bạn đọc cảm nhận.

< Máy xúc của các đơn vị công binh mở tuyến trên địa bàn xã Bát Mọt, huyện Thường Xuân, tỉnh Thanh Hóa.

Dãy núi Trường Sơn là dãy núi dài nhất Việt Nam và Lào, dài khoảng 1.100 km. Tên của dãy núi trong tiếng Lào là Phu Luông. Dãy Trường Sơn kéo dài từ thượng nguồn sông Cả trên đất Lào giáp Nghệ An tới tận cực nam Trung Bộ. Nó bao gồm toàn bộ các dãy núi nhỏ hơn ở Bắc Trung Bộ và các khối núi, cao nguyên Nam Trung Bộ, xếp thành hình cánh cung lớn mà mặt lồi quay ra Biển Đông.

< Các đơn vị của Binh đoàn 11 khai thác đá phục vụ thi công trên cung đường tuần tra biên giới tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An.

Trường Sơn được chia thành Trường Sơn Bắc và Trường Sơn Nam, ngăn cách bởi đèo Hải Vân và núi Bạch Mã.

< Sương mù, mây che phủ nhìn rất đẹp mắt nhưng làm cho việc thi công gặp nhiều khó khăn và ảnh hưởng đến sức khỏe của bộ đội khi phải nằm ở tuyến hằng năm trên công trường.

- Dãy Trường Sơn Bắc: Chạy từ thượng nguồn sông Cả vào đến Quảng Nam, theo hướng Tây Bắc - Đông Nam, càng về phía Nam dãy Trường Sơn càng sát bờ biển, có nhiều dãy núi đâm ngang thẳng ra biển như Hoành Sơn (giữa Hà Tĩnh và Quảng Bình), và Bạch Mã (giữa Thừa Thiên-Huế và Đà Nẵng). Sườn phía Đông dốc, sườn phía Tây thoai thoải.

< Một tuyến đường mới mở và đã hoàn thành việc đổ bê tông ở khu vực huyện Châu Khê, tỉnh Nghệ An.

Cao độ trung bình của dãy Trường Sơn Bắc khoảng 2.000 m, thỉnh thoảng có những đỉnh cao trên 2.500 m. Các đỉnh núi cao nhất là: Pu Xai Lai Leng (biên giới Việt - Lào, Nghệ An) 2711 m, Pu Ma (Nghệ An) 2194 m, Pu Đen Đin (Nghệ An) 1540 m, Rào Cỏ (biên giới Việt - Lào, Hà Tĩnh) 2235 m, Động Ngài (Thừa Thiên-Huế) 1774 m, Bạch Mã (ranh giới Thừa Thiên-Huế và Đà Nẵng) 1444 m. Các dãy núi con của Trường Sơn Bắc là: dãy Phu Lai Leng, dãy Giăng Màn, dãy Bạch Mã.

< Những chùm mây nhuộm trắng núi rừng trên đỉnh Trường Sơn qua khu vực huyện Kỳ Sơn, Nghệ An.

- Trường Sơn Nam: Là hệ thống dãy núi và khối núi, gờ núi cao bao bọc phía Đông của Tây Nguyên, chạy dài từ khối núi Ngọc Linh đến mũi Dinh. Các dãy núi và khối núi chính thuộc Trường Sơn Nam là khối núi Ngọc Linh, dãy núi An Khê, Chư Đju, Tây Khánh Hòa, Chư Yang Sin. Sườn của các dãy núi và khối núi này đổ dốc xuống các đồng bằng duyên hải từ Quảng Nam đến Nha Trang.

< Bản Cha Khót, xã Na Mèo, huyện Quan Sơn, tỉnh Thanh Hoá dưới thung lũng của dãy Trường Sơn.

Các đỉnh núi cao trong dãy núi Trường Sơn Nam gồm: Ngọc Linh (2598 m) cao nhất Trường Sơn và hơn mười ngọn khác cao trên 1200 m cùng thuộc khối núi Ngọc Linh, Ngọc Krinh (2025 m), Kon Ka Kinh (1761 m), Vọng Phu (2051 m), Chư Yang Sin (2405 m), Bon Non (1692 m), Chư Braian (1865 m), M'non Lanlen (1623 m), M'non Pantar (1644 m), và nhiều đỉnh khác. Do địa hình phức tạp, nên chế độ nhiệt độ, mưa, thủy văn, đất và lớp phủ thực vật ở Nam Trường Sơn rất đa dạng.

Theo Vũ Quang Thái (báo Quân đội nhân dân)
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Con đường mang dáng hình Tổ quốc

“Biên phòng hảo vị trù phương lược. Xã tắc ưng tu kế cửu an” - câu này có nghĩa: “Biên phòng cần có phương lược tốt. Đất nước nên lo kế lâu dài”. Đây là phương sách biên phòng của vua Lê Thái Tổ đưa ra sau khi thành lập triều Lê năm 1428. Từ xa xưa đó, cha ông ta đã ước mơ có một biên cương vững chắc, hòa bình, ổn định. Và ước mơ, khát vọng đó đã dần trở thành hiện thực với dự án 47: xây dựng tuyến đường tuần tra biên giới, một cung đường mang dáng hình Tổ quốc.

Con đường theo đề án phác thảo dài 14.250km, trong đó xây dựng mới hơn 10.196km qua 25 tỉnh. Đường tuần tra biên giới sẽ được làm dọc biên, trong khu vực vành đai biên giới ở phạm vi tối đa 1.000m tính từ đường biên giới quốc gia trở vào.

< Khoan đá nổ mìn đẩy nhanh tiến độ thi công...

Nền đường rộng 5,5m, mặt đường rộng 3,5m, kết cấu bằng bêtông ximăng. Các công trình khác như cầu cống... đều được xây dựng theo tiêu chuẩn vĩnh cửu.

Sau nhiều năm triển khai, hiện đã xây dựng hoàn thành hơn 2.000 km. Riêng Bộ Tổng tham mưu (Bộ Quốc phòng) được giao quản lý hơn 1.500 km, và đến nay đã xây dựng  được 1.450 km. Dự kiến đến hết năm 2014 sẽ hoàn thành thêm 500km.

< ... để tạo ra những đoạn mở nền cheo leo bên vực thẳm.

Đường vành đai tuần tra biên giới thường ít những chuyến xe xuôi ngược nhưng bù lại là muôn trùng mây núi, mỗi mùa một sắc hoa. Bài viết chỉ đề cập đến một đoạn ngắn cung đường lên thượng nguồn sông Mã để đến Sốp Cộp.

“Đường lên trời: đường lên Sốp Cộp. Đường xuống âm phủ: lối xuống Quỳnh Nhai”. Ấy là câu hát cửa miệng của bà con tỉnh Sơn La khi nhắc đến 2 địa danh nổi tiếng này.

< Rồi sau đó tạo mái, rãnh thoát nước và đổ bê tông mặt đường.

Tôi đã đi nhiều cung đường trên dặm dài đất nước, nhưng cung đường hành quân thì đây là lần đầu trải nghiệm và có những cảm nhận thú vị. Đó là cung đường mà các chiến sỹ biên phòng Đồn Mường Lạn đóng tại xã Mường Lạn, huyện Sốp Cộp, tỉnh Sơn La - người ta vẫn thường gọi con đường đó mang dáng hình Tổ quốc.

Huyện Sốp Cộp được thành lập theo nghị định 148/NĐ-CP ngày 02 tháng 12 năm 2003 của Chính phủ. Được tách ra từ huyện Sông Mã, Sốp Cộp có diện tích tự nhiên là 146.841 hecta. Dưới thời Pháp thuộc, vùng đất Sốp Cộp là tổng Sốp Cộp thuộc châu Điện Biên, gồm có 7 mường: Mường Lạn, Mường Và, Mường Sốp Cộp, Mường Ten, Mường Luân, Mường Lói, Mường Lèo.

< Một đoạn trên con đường lên Sốp Cộp.

Năm 1955, huyện Sông Mã được thành lập, 4 Mường: Mường Lạn, Mường Và, Mường Sốp Cộp, Mường Lèo được tách ra trở thành 4 xã của huyện Sông Mã. Đến tháng 12/2003, Huyện Sốp Cộp được thành lập gồm 8 xã phía tây của Huyện Sông Mã: Mường Lạn, Mường Và, Nậm Lạnh, Dồm Cang, Púng Bánh, Mường Lèo, Sám Kha. Ngày 30 tháng 11 năm 1952, sau khi chiến dịch Tây Bắc thắng lợi, xã Sốp Cộp được thành lập.

Là một huyện vùng biên giới, huyện Sốp Cộp có 120 km đường biên giới quốc gia với nước bạn Lào ở phía Tây và phía Nam, phía Bắc giáp huyện Điện Biên Đông của tỉnh Điện Biên, phía Đông giáp với huyện Sông Mã, huyện Sốp Cộp có độ cao trung bình so với mặt biển là 700m, có đỉnh Pu Sam Sảu cao 1.925m. Huyện Sốp Cộp là vùng đất có địa hình chia cắt bởi các dãy núi cao và vực sâu nên tạo ra khung cảnh hùng vĩ.

Huyện cũng là nơi sinh sống lâu đời của 5 dân tộc, trong đó: dân tộc Thái chiếm 67%, H’Mông 22%, Khơ Mú 5,5%, Lào 4,5%, Kinh 1%. Người Thái, người Lào sinh sống ở vùng thấp, có phiêng bãi, có ruộng nước. Người H’Mông và người Khơ Mú sống ở vùng núi cao. Người Kinh sống và làm ăn chủ yếu ở thị trấn. Người Lào sống tập trung ở hai xã Mường Và và Mường Lạn. Trong 5 dân tộc ở Sốp Cộp có dân tộc Khơ Mú là chưa có chữ viết riêng.

Cái tên huyện lỵ Sốp Cộp xa ngái mà thân thương, mang theo dòng chảy chắt chiu những dòng suối nhỏ gom thành dòng lớn sông Mã anh hùng. Người đi trên cạn, dòng nước bên dưới như chạy song hành, rồi có lúc địa hình khắc nghiệt miền biên viễn đã bẻ ngoặt con sông chia ngả người đi. Tạm vắng dòng sông trên quãng nhất định, ta tiếp vào tầm mắt những phong cảnh muôn trùng của hoa lá, mây trời.

Đây là cung đường chủ yếu lên cao dần và chạy dọc biên giới nên tất cả sẽ thu được trọn vẹn vào ống kính. Đoạn từ huyện lỵ đến Đồn biên phòng Mường Lạn khó đi, nhưng từ đồn đến cột mốc D6 là bắt đầu bắt nhịp vào đường tuần tra biên giới. Từ đây, một bên là nước ta còn bên kia là nước bạn Lào. Bởi thế, ta có thể bắt gặp sự giao thoa giữa hai nền văn hóa trong nét sinh hoạt của đồng bào nơi đây. Nếu bạn lên Sốp Cộp bằng ô tô, hẳn sẽ có nhiều đoạn trắc trở, còn nếu đi bằng xe máy thì ổn hơn rất nhiều.

Mùa này, ban nở trong mây, lau lách và những thân gỗ già nua trút lá thường xuất hiện nhiều ở những khúc cua mang đến những điểm nhấn đẹp như tranh vẽ. Chỉ khởi hành sau nửa giờ đồng hồ từ Đồn biên phòng Mường Lạn, phóng tầm mắt 4 bề mây núi thấy cả biển mây ôm ấp đường thiên lý, và đây cũng là điểm nhìn khúc sông Mã vặn mình đẹp nhất từ thượng nguồn rừng núi Tây Bắc chảy ngang qua đây. Một bức tranh tuyệt đẹp của núi rừng.

Con đường chúng tôi trải nghiệm từ Sốp Cộp trở về huyện Sông Mã ngót nghét 100 cây số đường thảm bê tông phẳng lỳ.

< Thị trấn Sốp Cộp, giáp Lào, khá sầm uất.

Cung đường này thỏa chí đối với những kẻ tang bồng ngay từ điểm đặt chân ở cột mốc D6. Đó chưa phải là điểm đầu cũng không phải là điểm cuối mà là điểm cắt ngang từ nơi mà ta dễ dàng đến và cảm nhận con đường mang dáng hình Tổ quốc nhất. Bởi đường hành quân giờ đã trải dài từ Quảng Ninh đến miền Trung của đất nước, tuy nhiên Sốp Cộp, huyện Sơn La là điểm đến hoàn chỉnh và mang lại nhiều cung bậc cảm xúc cho ai đã một lần khám phá thì sẽ thật khó quên.

Hướng mắt về cung đường tuần tra biên giới thuộc địa phận huyện lỵ Sốp Cộp, kẻ phượt vẫn có thể bồi hồi: Mấy năm trước, tuyến đường này chỉ là rừng với núi...

“Con đường mang dáng hình Tổ quốc” cũng là đề tựa của một cuốn sách từng được Đại tướng Phùng Quang Thanh đánh giá cao, ghi lại sinh động khó khăn, vất vả của bộ đội ngày đêm thi công con đường mang ý nghĩa chiến lược với sự nghiệp xây dựng, bảo vệ Tổ quốc VN.

Cuốn sách chia thành 6 phần: Ý tưởng, khảo sát, khoét núi mở đường “trù phương lược,” khó khăn trong quá trình thi công; gian nan những cung đường tuần tra; thực túc trên đường tuần tra; hiệu quả kép của con đường trên tuyến biên cương của Tổ quốc; hình ảnh đẹp về “Con đường mang dáng hình Tổ quốc”; những cung đường tuần tra.

Du lịch, GO! tổng hợp

Đọc tiếp