Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Xã xì trét. Hiển thị tất cả bài đăng

Cưỡi tàu cá 'đi săn' tàu ngầm

(TPO) - Mọi mệt nhọc, đói khát như tan biến, chúng tôi hào hứng, mê mải chụp ảnh tàu ngầm Hà Nội - HQ182, với cờ đỏ sao vàng tung bay trên nóc, tiến vào Quân cảng Cam Ranh lúc 14 giờ ngày 3/1.

Tàu ngầm Hà Nội, số hiệu HQ-182, là chiếc đầu tiên trong số 6 chiếc tàu ngầm diesel - điện lớp 636 Varshavyanka (Kilo), do Nga sản xuất cho Việt Nam theo hợp đồng được ký kết trong chuyến thăm Nga của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng hồi tháng 12/2009.
Việc Việt Nam sở hữu loại tàu ngầm tấn công phi hạt nhân hiện đại là niềm vui, niềm tự hào của người dân trong nước. Tàu Hà Nội - HQ182 được đưa lên tàu Rolldock Sea, chuyển từ Nga về Việt Nam thu hút được nhiều sự chú ý, ngay từ cuối tháng 11/2013.

Từ cuối tháng 12/2013, khi tàu Rolldock Sea đưa tàu Hà Nội - HQ182 về gần vùng biển Việt Nam, tôi liên tục nhận các cuộc gọi. Có người xin ảnh, có người dặn “nhớ quay clip vài phút lễ bàn giao, tiếp nhận tàu nhé”.

Trong khi đó, lãnh đạo Bộ tư lệnh Vùng 4 nói rằng, thẩm quyền cho phóng viên tác nghiệp tại sự kiện đón tàu Hà Nội là của Bộ Tư lệnh Hải quân, không thuộc Bộ tư lệnh Vùng 4. Gọi cho lãnh đạo Cục Chính trị, Bộ Tư lệnh Hải quân, được trả lời, chưa có chủ trương mời nhà báo đón tàu.

Cưỡi tàu cá đi săn ảnh tàu ngầm

Tôi và đồng nghiệp báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, TTXVN và VTV bàn nhau, sẽ thuê tàu đi săn ảnh tàu Rolldock và tàu ngầm Hà Nội trên vịnh Cam Ranh. Dù một nguồn tin rất đáng tin cậy cho biết, tàu Rolldock Sea không thể về đến vịnh Cam Ranh trước đêm 31/12/2013, nhưng các ngày 30/12/2013 và 31/12/2013, lúc nào chúng tôi cũng trong trạng thái sẵn sàng lên đường.

< Nhóm phóng viên và anh Nguyễn Văn Dô (thứ ba từ trái sang) sau chuyến săn ảnh tàu ngầm Hà Nội chiều 3/1.

Sáng sớm 1/1, chúng tôi vào phường Cam Phúc Nam (thành phố Cam Ranh, Khánh Hòa), thuê tàu cá ra vịnh Cam Ranh tìm tàu Rolldock Sea. Hơn 8 giờ sáng, chúng tôi chụp những bức ảnh, quay những đoạn phim đầu tiên về tàu Rolldock Sea, chở theo tàu ngầm Hà Nội – HQ182 đang neo đậu tại khu vực mũi Sộp (Mũi Hời), thôn Tàu Bể (xã Cam Lập, thành phố Cam Ranh). Mỗi khi tàu chở chúng tôi tiến lại gần tàu Rolldock, liền có những hồi còi cảnh báo vang lên. Dẫu sao, tôi cũng đã có bức ảnh cho thấy rõ một phần tàu ngầm Hà Nội – HQ182 đang nằm trong lòng tàu Rolldock Sea.

Theo kế hoạch, tàu ngầm Hà Nội sẽ được đưa ra khỏi tàu Rolldock Sea và vào Quân cảng Cam Ranh ngày 3/1. Nhưng chiều 2/1, nhóm phóng viên chúng tôi đã tìm tới Mũi Hời, xã Cam Lập. Được sự giúp đỡ nhiệt tình của anh Nguyên và anh Trai, hai người dân xóm Tàu Bể, sau gần một giờ mệt bở hơi tai leo dốc đá, chui qua những bụi cây gai rậm rạp, chúng tôi tới được một mỏm đá cao gần Mũi Hời. Từ đây, có thể thấy rõ tàu Rolldock Sea, nhưng để có ảnh đẹp, lại phải cần đến ống kính siêu zoom. Chiều tối, chúng tôi quyết định nghỉ lại thôn Bình Lập, tìm thuê tàu để mai đi biển.


< Tàu ngầm tiếp xúc nước vịnh Cam Ranh.

Tại một khu nghỉ mát bình dân, đám phóng viên tròn mắt khi nghe báo, giá một phòng ở đây là 800.000 đồng/đêm. Đang phân vân thì anh Nguyên gọi báo, có anh Nguyễn Văn Dô ở thôn Bình Lập cho nghỉ lại nhà, lại có tàu chở chúng tôi… Sau một bữa tối vui vẻ, thân tình với gia chủ và một giấc ngủ say, 5 giờ sáng 3/1, chúng tôi theo tàu của anh Dô ra nơi tàu Rolldock neo đậu. Trời còn chưa sáng, nhưng nhờ ánh đèn của Rolldock Sea, chúng tôi nhận thấy dòng chữ Rolldock Sea ở mạn tàu bắt đầu tiếp giáp mặt nước, biết rằng nó đang được làm chìm xuống.

Khoảnh khắc tuyệt vời

Từ Mũi Hời, quan sát và chụp ảnh quá trình Rolldock Sea được làm chìm khá thuận lợi, nhưng nghiệt nỗi, không như hôm 2/1, đuôi tàu quay vào Mũi Hời, ngày 3/1, đuôi tàu lại quay về phía Quân cảng. Muốn quan sát phần đuôi Rolldock Sea để biết thời điểm đưa tàu Hà Nội ra, chúng tôi phải vào gần Quân cảng, và chắc chắn sẽ bị đuổi ra. Do vậy, lúc gần 10 giờ, khi nhận thấy Rolldock Sea đã được làm chìm gần đến mức tối đa, chúng tôi mới lên tàu, tiến lại phía đuôi tàu…

Chỉ vài chục phút sau đó, tất cả dường như cùng ồ lên, khi nhìn thấy phần đuôi tàu ngầm Hà Nội đã chạm vào nước vịnh Cam Ranh. Máy ảnh bấm tanh tách, liên hồi. Chỉ được vài phút, có chiếc xuồng CQ của Vùng 4 hú còi, lao tới yêu cầu tàu chúng tôi ra xa khu vực tàu Rolldock Sea. Không thể lại gần tàu Hà Nội, hết người này tới người khác xin mượn máy ảnh của tôi, để lắp thẻ nhớ của họ vào, chụp những bức ảnh cận cảnh tàu Hà Nội. Không ai nỡ từ chối đồng nghiệp yêu nghề, trong những lúc như thế này.

Gần 12 giờ, tàu chúng tôi thả trôi ở khoảng giữa tàu Rolldock Sea và Cty Công nghiệp tàu biển Cam Ranh. Mọi người đều đói, nhất là khát. Lúc sáng vội đi sớm, chả ai kịp mang theo đồ ăn và nước uống. Bây giờ, dù đói khát, không dám rời xa “trận địa”, vì không biết tàu Hà Nội sẽ được đưa ra khỏi tàu Rolldock Sea vào lúc nào. Gần 1 giờ chiều, bác tài cũng không chịu nổi cơn khát, bàn cách đến các bè nuôi tôm cá xin nước, mua mì tôm. Tìm mãi mới gặp một bè có người canh, nhưng không còn mì tôm, chỉ còn chưa đầy hai bát cơm nguội, và nước lã. Tám người chia nhau hai bát cơm nguội, chưa bao giờ thấy cơm nguội ngon như thế.

< Tàu ngầm được lai dắt vào Quân cảng Cam Ranh.

Anh chủ bè lấy nải chuối trên bàn thờ, chưa chín hẳn, mọi người vừa lột vỏ chuối, bỗng thấy một chiếc tàu lai dắt cạnh Rolldock Sea phun khói. Tàu Hà Nội đang được kéo ra. Chiếc tàu của chúng tôi vội vã nhằm hướng tàu Rolldock Sea lao tới. Vừa kịp khoảnh khắc tàu Hà Nội được kéo ra khỏi Rolldock Sea, bơi trên vịnh Cam Ranh. Lúc đó là 13 giờ 30 phút. Một khoảnh khắc tuyệt vời. Càng vui hơn khi qua ống kính têlê, tôi nhìn thấy quốc kỳ Việt Nam đã được treo trên boong tàu Hà Nội, tàu được sơn số hiệu HQ182. Sau đó là những cú bấm máy liên tục, là đoạn clip quay trong khi tàu tròng trành, nghiêng ngả, trong tiếng xuýt xoa của các đồng nghiệp…

Theo Nguyễn Đình Quân (báo Tiền Phong)
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Những chuyến độc hành bằng xe đạp

Hãy chuẩn bị một "con ngựa sắt" thật tốt.
(TTO) - Tôi không xem việc độc hành bằng xe đạp là một thú chơi ngông. Cũng không nghĩ cứ chuyến đi nào gắn với độc hành thì sẽ ly kỳ hơn.
Nhưng khám phá vẻ đẹp những cung đường trên những vòng quay, theo tôi, đó cũng là cách khám phá ra vẻ đẹp trong chính con người mình. Khá nhiều người hỏi tôi lý do tôi chọn độc hành là gì, tôi trả lời họ rằng “độc hành đơn giản là một cách đi khác mà tôi muốn thử”.

Trước khi lên đường tôi thường gạt bỏ đi mọi mục tiêu của chuyến đi, cố gắng lên đường với một cái đầu không định kiến và một trái tim vô tư. Chỉ khi xác định được ý nghĩa của từ độc hành đơn giản như vậy, bạn sẽ thấy đây quả thực là một cách đi đầy thú vị.

Cơ duyên đưa tôi đến với xe đạp độc hành cũng khá ngẫu hứng. Sau khi rong ruổi suốt ba ngày với nhóm xe đạp của mình, thay vì cùng mọi người lên chuyến xe khách cuối cùng về Hà Nội, tôi quyết định ở lại để sáng hôm sau đạp xe về một mình. Khi ấy đơn giản tôi chỉ muốn thực hiện một cung đường hoàn toàn bằng xe đạp. Và không ngờ chuyến độc hành đầu tiên lại để lại trong tôi nhiều dư vị không thể quên.


< Đạp xe độc hành là cách thử thách bản thân.

Ngay sau chuyến đi ấy, tôi nhận ra xe đạp độc hành là một thử thách mới lạ đầy thú vị mà nếu không có một phút quyết định bất ngờ, có lẽ giờ này tôi vẫn cứ sẽ phải tự hỏi mình mãi, phiêu lưu liệu có giống với những gì mình đã từng tưởng tượng?

Thấm thoát tôi đã có gần hai năm trên những nẻo đường độc hành của mình. Trong khoảng thời gian không quá dài ấy tôi đã có không ít những bài học quý giá. Cứ ngỡ đấy chỉ là những kinh nghiệm du hành trên đường, nhưng dần dần tôi nhận ra cứ qua mỗi chuyến đi mình đã lại trưởng thành hơn, vững vàng hơn.

Độc hành bao giờ cũng chứa đựng những tình huống bất ngờ, thậm chí nguy hiểm. Sau lần bị mất đồ đạc ở bãi biển Mỹ Khê (Quãng Ngãi), tôi tự nhủ lần sau phải chọn những nơi vắng vẻ hoặc chọn thời điểm muộn hơn để dựng lều, tránh bị kẻ xấu chú ý.

Có lần sau khi quay lại lều tôi tá hỏa thấy một anh thanh niên đang ở trong đó lục lọi đồ của mình, hỏi thì anh ấy chỉ lúng túng “tôi thấy lạ quá nên vào… xem”. Một lần khác, khi leo dốc Tam Đảo (Vĩnh Phúc) trong đêm, tôi bị một toán thanh niên chặn lại “hỏi thăm”. Tôi đã rất tỉnh táo ghi lại biển số xe của họ, để sau đó trình báo ở trụ sở công an và cuối cùng tìm lại được số tiền cho mình.
Vì lẽ đó, nếu bạn có ý định “độc hành”, tốt hơn hết hãy chuẩn bị cho mình một cái đầu lạnh trong mọi tình huống, và xác định độc hành không luôn là màu hồng.

< Những cung đường độc hành.

Tuy vậy, độc hành không có nghĩa là bạn sẽ phải đơn độc trên toàn bộ chặng đường của mình. Trên thực tế, độc hành sẽ là cơ hội tuyệt vời để bạn có thể quen biết thêm nhiều con người mới, cùng họ sẻ chia những kinh nghiệm, những cảm xúc lang thang trên một vùng đất xa lạ.

Một lần, tôi phát hiện đi ngược chiều với mình là một bạn “Tây” cũng xe đạp độc hành như mình. Thần giao cách cảm thế nào, cả hai đều phanh kít xe lại nhìn nhau và… cười. Rồi hai chúng tôi, một Việt Nam, một từ nước Anh xa xôi ngồi bệt ngay xuống đất kể đủ thứ chuyện như đã quen nhau lâu lắm rồi. Ngôn ngữ bỗng dưng chẳng còn là rào cản nữa.

Cũng đôi khi tôi lại gặp được những cảm xúc vừa bất ngờ, vừa mạnh mẽ mà nếu không độc hành có lẽ tôi sẽ chẳng có cơ hội nào trải qua. Cách đây chưa lâu, trong hành trình độc hành dài hơn 400km của mình, tôi ngang qua bến phà Vạn Yên thuộc địa phận tỉnh Sơn La, một vùng quê miền núi bình yên nằm dọc con sông Đà.

< Một buổi chiều tĩnh tại trước hoàng hôn.

Mùa nước lặng, dòng sông như một dải lụa mềm mại trôi, lòng tôi chùng xuống những cảm xúc khó gọi tên. Đúng lúc ấy có một cô gái tóc vấn cao trong trang phục dân tộc Mường đi ngang qua. Như có ai mách bảo, tôi phanh xe lại để nhìn với lấy hình dáng nàng. Có lẽ chưa khi nào tôi lại gặp một nụ cười đẹp đến vậy. Một nụ cười trong trẻo và mê hoặc gần như ma mị.

Sau khi sang đò tôi vẫn còn ngồi thẫn thờ mãi chưa chịu đi. Lấy hết can đảm, tôi quay lại bên kia sông tìm nàng trong một buổi chiều thu mà có lẽ sẽ mãi mãi là một kỷ niệm không thể nào lãng quên. Có lẽ khi độc hành, bất cứ ai cũng sẽ trở thành một lãng khách đầy si mê như vậy.

Độc hành cũng là trải nghiệm của nỗi cô đơn bản năng. Có không ít lần tôi phải nhắn tin cho bạn bè để thông báo mình vẫn chưa chết nhằm ngụy trang cho cảm xúc yếu đuối đang nén chặt bên trong. Giữa mịt mùng sương mù, bên cạnh chỉ là chiếc xe đạp nằm lạnh ngắt, tôi dựa lưng lên balô và thấm thía hơn lúc nào hết nỗi cô đơn. Tôi hiểu ra rằng mình cũng chỉ là một con người bình thường luôn thèm khát một vòng tay ấm áp.

< Những lúc ngợp trước thiên nhiên, tôi thèm biết mấy một bạn đồng hành để chia sẻ.

Tôi đấu tranh cho đến khi nỗi buồn qua đi, đôi chân tôi lại muốn bước tiếp tìm lại cho mình những khát vọng tự do. Và tôi chợt nhận ra, nỗi buồn cũng là một phần của tự do. Và để nhân thêm cái khát vọng tự do ấy, tôi tiếp tục gắn bó với những chuyến đi độc hành bằng xe đạp...

Du lịch độc hành bằng xe đạp được xem như một xu hướng được các bạn trẻ ưa chuộng gần đây. Tôi đã gặp và làm quen những người bạn độc hành xe đạp trên khắp nẻo đường tôi đã qua. Sau một vài tháng gặp lại tôi có hỏi các bạn ấy thấy gì khác biệt không, dường như ai cũng nhận ra “đi xe đạp thấy đời trôi chậm rãi hơn, dễ thương hơn”. Phần tôi, cho đến bây giờ vẫn thấy một mình thong dong trên chiếc xe đạp chưa bao giờ khiến tôi nhàm chán.

Bạn hãy chuẩn bị cho mình những điều cần thiết để cùng tôi, cùng rất nhiều những người trên khắp thế giới đi khám phá vẻ đẹp những cung đường trên những vòng quay. Theo tôi, đó cũng là cách khám phá ra vẻ đẹp trong chính con người bạn.

Lời khuyên đi du lịch độc hành bằng xe đạp


< Hành trang cho những chuyến đi luôn được chuẩn bị chu đáo nhưng phải gọn nhẹ.

1. Chọn cho mình một chiếc xe phù hợp với nhu cầu đi.
2. Tìm hiểu cặn kẽ vấn đề kỹ thuật của xe đạp (sang số thế nào cho hợp lý với những loại địa hình khác nhau, xử lý thế nào khi xe gặp sự cố hỏng hóc... ).
3. Cần phải có thời gian luyên tập để tích lũy đầy đủ sức khỏe. Hãy bắt đầu với những quãng đường ngắn.
4. Trước khi lên đường hãy kiểm tra lại đầy đủ đồ đạc dành cho xe đạp (bộ tool sửa xe, săm lốp dự phòng, đèn pin, khóa xe, găng tay, mũ bảo hiểm, quần áo chuyên dụng... ).
5. Nên chuẩn bị trước cho mình những loại đồ ăn nhanh để được lâu ngày có hàm lượng đường cao (chocolate, lương khô, kẹo dẻo... ), các loại thực phẩm có chứa carbohydrate và protein (sung khô, chuối khô, đậu phộng, lạc rang... ) phòng những lúc cần phải nạp năng lượng mà không có quán xá ven đường.

6. Tham khảo trước thời tiết nơi mình sắp đến.
7. Chọn loại quần áo thoáng mát thấm mồ hôi (nếu thời tiết lạnh cũng chỉ nên mang một chiếc áo thật ấm là đủ). Tốt nhất nên đi dép rọ (sandal) giúp thoáng chân và vài đôi tất nếu trời lạnh.
8. Nên đem theo dụng cụ có GPS. Tuy nhiên không nên quá ỷ lại vào nó vì đôi khi GPS cũng chỉ sai đường hoặc gặp những nơi không có sóng. Nhưng lúc như thế nên hỏi đường dân địa phương.
9. Không mang những đồ đạc không cần thiết cho chuyến đi. Hãy gọn nhẹ nhất có thể.
10. Không nên mang theo nhiều tiền mặt.
11. Nên có một kế hoạch cơ bản cho hành trình của mình (thời gian, chi phí, ăn ngủ, độ dài của lộ trình.

Theo báo Tuổi Trẻ
Du lịch, GO!

Kỹ năng phượt bằng xe đạp
Khám phá núi rừng bằng...xe đạp

Đọc tiếp

Lịch 2014 y chang lịch 1986.

(Giải trí) - Nếu bạn vẫn còn cất giữ cuốn lịch nào của năm 1986: bạn quả là người may mắn bởi mặc dù những bức ảnh cổ điển bị xem là có chút lỗi thời nhưng thứ - ngày - tháng trên đó vẫn hoàn toàn phù hợp với năm 2014.

1986 (Bính Dần) là năm Việt Nam bắt đầu thực hiện kế hoạch đổi mới (1986 -1990). Tính từ năm 1986 đến năm 1990, hàng xuất khẩu trong nước tăng gấp 3 lẩn (từ 439 triệu rúp và 884 triệu đô la lên 1019 triệu rúp và 1.170 triệu đô la). 1986 là năm VN mở cửa thu hút vốn đầu tư nước ngoài, cũng là năm Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI diễn ra với bước khởi đầu đặt nền móng cho công cuộc đổi mới để phát triển toàn diện đất nước.

< Một bộ lịch của năm 1986 được rao bán trên eBay với giá 21,99 USD.

Tại châu Âu, thay vì chụp một bộ lịch mới cho năm nay thì các ông chủ tại công ty săm lốp ô tô Pirelli, Ý đã quyết định phát hành một loạt các bức ảnh chưa từng công bố của nhiếp ảnh gia Helmut Newton. Được biết, những bức ảnh này vốn được chụp để dành cho năm 1986.

Ý tưởng này cũng được các cư dân mạng nắm bắt ngay với hàng loạt các bộ lịch năm 1986 nhanh chóng được rao bán trên các trang mạng như eBay.

Vậy nên trong đêm 31/12/2013, hơn 300 tờ lịch từ năm 1986 đã có mặt trong danh sách được rao bán khi ngày càng nhiều người đổ xô chạy theo cơn sốt này.

Sự trùng khớp về thứ, ngày, tháng qua nhiều năm không phải là một hiện tượng phổ biến nhưng nó từng xảy ra trong lịch sử. Ví dụ như những tờ lịch của năm 1997 và năm 2003 cũng chứng minh sự trùng hợp hoàn hảo này. Và nếu bạn có kế hoạch kinh doanh trong tương lai, hãy cất giữ những tờ lịch của năm 2014 để dành cho năm... 2025, lúc ấy nó sẽ rất giá trị đấy!

Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Tiêu tiền... xả láng chỉ với 10$

(Giải trí) - Với 10$ bạn chỉ có thể đi xem phim hoặc mua vài thứ đồ ăn cho bữa tối cuối tuần. Nhưng hãy tưởng tượng bạn tiêu số tiền ấy ở một đất nước nghèo nhất thế giới thì bạn sẽ có một cuộc sống vương giả trong cả tuần.

Bằng cách sử dụng đồng đô la Mỹ để so sánh, người ta tìm được danh sách những nước giàu hàng đầu thế giới là Luxembroug, Singapore, Na Uy, Brunei và Hồng Kông, nước Mỹ đứng ở vị trí thứ 7 với thu nhập bình quân hàng năm theo đầu người (GDP) là 51.248$.

Con số đó ở các nước nghèo chỉ dưới 1000$ và 9/10 nước dưới đây đều nằm ở châu Phi. Để thấy rõ được sự phân hóa giàu nghèo trên thế giới hãy cùng cầm 10$ đến đây để tiêu.

1. Afghanistan - GDP 1.072$

Afghanistan, một quốc gia ven biển phía nam Trung Á, có dân số xấp xỉ 31 triệu người - bao gồm cả những người tị nạn hiện tại và tạm thời ở Iran và Pakistan - là nước đông dân thứ 39 trên thế giới.

Thu nhập chủ yếu nằm ở thủ đô Kabul và gần một phần tư dân số đô thị hoá. Nguyên nhân khiến GDP chỉ đạt 1.072$ một phần do một loạt các cuộc chiến tranh đã tàn phá đất nước và một phần - được cho là hậu quả của sự thiếu đầu tư bên ngoài.

Ở Afghanistan, 10$ USD là tiền lương hàng ngày ít ỏi của một người lính thuê bởi Taliban, chỉ kiếm được khi được huy động. Đó cũng là giá khoảng 16kg đường mua ở Kabul, 17kg gạo và khoảng 10 lít lít nhiên liệu diesel. Cho bạn 10$, bạn có thể ăn được 2 bữa ăn ngon lành ở McDonald ở Kabul, trong khi nếu ở nước phương Tây bạn chỉ mua được 1 suất bình thường.

2. Madagascar - GDP 972$

Quốc đảo Madagascar nằm ở Ấn Độ Dương với dân số hơn 22 triệu người. Với GDP chỉ có 972$, ước tính rằng hơn 90% dân số phải sống dưới mức 2 USD một ngày.

10$ tại Madagascar có thể giúp bạn mua được khoảng 50 quả trứng, 6 lít nước đóng chai, 5 lít bia, 6.25 lít xăng hoặc 2 chỗ ngồi cho một bộ phim quốc tế tại các rạp chiếu phim.

3. Malawi - GDP 893$

Một quốc gia không có biển ở phía Đông châu Phi, Malawi là một quốc gia có diện tích nông thôn rộng lớn với một nền kinh tế chủ yếu là nông nghiệp. Malawi là một trong những nước kém phát triển nhất trong danh sách này, với tuổi thọ thấp và tỷ lệ tử vong trẻ sơ sinh cao.

10$ trong nước này có thể mua cho bạn khoảng 22 kg gạo hoặc một bữa ăn thịnh soạn tạo cửa hàng thức ăn nhanh địa phương cộng với một chai nước soda.

4. Niger - GDP 853$

Nằm ở Tây Phi, Niger có dân số hơn 17 triệu người và trên cả vùng rộng lớn nhất Tây Phi. 80% diện tích đất nước được bao phủ bởi sa mạc Sahara, nên việc canh tác rất bị hạn chế. Thu nhập của Niger chủ yếu đến từ nông nghiệp, vàng và uranium và khai thác mỏ. Do nhu cầu sử dụng uranium giảm, nền kinh tế của Niger đã bắt đầu trượt nhanh.

Mặc dù mức lương hàng năm là cực kỳ thấp nhưng chi phí sinh hoạt vẫn tương đối cao ở thủ đô Niamey nên 10$ chỉ có thể mua cho bạn 20 điếu thuốc lá.

5. Cộng hòa Trung Phi - GDP 827$

Cộng hòa Trung Phi là một nước nghèo và nằm ở ven biển Trung Phi, bị tàn phá bởi chính trị và chiến tranh, với sự phụ thuộc lớn vào ngành nông nghiệp vốn không ổn định. Trung Phi có dân số tương đối ít khoảng 4,5 triệu người, công nhân có thu nhập trung bình 827$ một năm từ khai thác uranium, tài nguyên gỗ, kim cương, thủy điện và dầu thô, nhưng vẫn không đủ để nâng cao đời sống hay hạ giá thành sản phẩm.

Cầm 10$ đi xung quanh thủ đô Bangui có thể giúp bạn có được 2kg táo, hoặc dưới 5kg khoai tây và không đủ cho 2 bữa ăn humburger. Trong thực tế, theo số liệu thống kê được công bố trên mytravelcost.com, các cửa hàng tạp hóa ở Cộng hòa Trung Phi vẫn đắt hơn 7% ở Mỹ, nơi GDP gấp 50 lần.

6. Eritrea - GDP 792$

Là một nước nông nghiệp, Eritrea chung biên giới với Ethiopia và Sudan. Với dân số trên 6 triệu người, đất nước đã có những quan hệ căng thẳng với các nước láng giềng . Một cuộc chiến tranh kéo dài với Ethiopia gây thiệt hại lớn đến nền kinh tế.

Bạn có thể dùng 10$ để mua khoảng 4 lít xăng. Trên thực tế, chi phí xăng dầu ở Eritrea được biết là một trong số nước cao nhất thế giới, so với các nước phát triển giàu có như Bỉ, Na Uy và Thụy Điển.

7. Liberia - GDP 716$

Liberia nằm ở Tây Phi giáp với Guinea, Sierra Leone và Bờ Biển Ngà, có dân số khoảng 4 triệu người và tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức. Nền kinh tế được xây dựng trên khoáng sản, nông nghiệp và lâm sản, nhưng cũng giống như ở nhiều nước châu Phi Liberia phải chịu đựng rất nhiều tổn thất từ một loạt các cuộc nội chiến.

Với 10$ bạn có thể mua một bữa ăn no bụng tại một cửa hàng burger địa phương, một giờ thuê sân tennis, 8,3 lít xăng hoặc 10 chai 1,5 lít nước khoáng.

8. Burundi - GDP 648$

Burundi ở Đông Phi có dân số hơn 8 triệu người nhưng hơn 80% đất nước sống dưới mức nghèo khổ. Bệnh AIDS, thiếu lương thực và nạn đói rất phổ biến. Nền kinh tế phụ thuộc vào nông nghiệp và khai thác mỏ, giống như nhiều quốc gia châu Phi khác, nhưng không có cơ sở hạ tầng để tối đa hóa các nguồn lực.

Trong túi có 10$ tại thủ đô Bujumbura sẽ giúp bạn có 2,5kg gạo hay chỉ là một bữa ăn tại cửa hàng thức ăn nhanh địa phương.

9. Zimbabwe - GDP 589$

Zimbabwe có thể sở hữu các cầu thủ tuyệt vời cho môn cricket quốc tế nhưng nó vãn là 1 quốc gia nghèo thứ hai trên thế giới. Nằm ở miền nam Châu Phi - với dân số hơn 13 triệu - nông nghiệp, xuất khẩu khoáng sản, vàng và du lịch mang lại ngoại tệ cho đất nước. Nhưng chính quyền độc tài của Zimbabwe đã dẫn đến một sự suy giảm kinh tế từ năm 2000.

Tại thủ đô Harare, 10$ có thể giúp bạn có được một bữa ăn trong một nhà hàng rẻ tiền, 5 cốc cappuccino, 5 chai 0.33 lít bia nhập khẩu hoặc 6,6 lít xăng.

10. Cộng hòa dân chủ Congo - GDP 394$

Là quốc gia nghèo nhất thế giới hiện nay, Cộng hòa Dân chủ Congo có một diện tích đất rộng lớn và dân số hơn 75 triệu người, xếp thứ 19 các nước đông dân nhất trên thế giới. Nhưng sau chiến tranh từ năm 1998, Congo vẫn chưa phục hồi hoàn toàn từ sự tàn phá kinh tế, dịch bệnh, suy dinh dưỡng và tình trạng quá tải.
Với 10$ bạn sẽ mua được 10kg gạo, 10 chai 0,33 lít nước khoáng, 2 chai bia nhập khẩu hoặc 8.33 lít xăng.

Theo VTC New

Còn bạn nghĩ sao?
10$, tức là 212.000 đồng: Nếu muốn thì 2 người vẫn có thể làm một chuyến phượt trọn ngày đến những vùng lân cận thành phố HCM như Củ Chi, Cần Giuộc, Long Thành, Dĩ An... với 2 bữa ăn no và ngon, chút ăn vặt, xăng cho xe, tiền đò phà... v.v.

Thật vậy, startus 'Vài chục ngàn cũng có thể phượt một chuyến, bạn có tin không?' theo mình nghĩ là vẫn còn 'hiệu nghiệm' dù tiền khá là mất giá...
Đàng này đến... 212k.

Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Xuân Tây Bắc trên lưng ngựa sắt.

(VnExpress) - Thay vì một chuyến đi dài đón Tết ở nước ngoài, bạn có thể chọn đón xuân cùng bạn bè trên khắp mọi miền đất nước trong vài ngày.

< Những ngôi nhà sàn bình dị, mùa xuân như bớt lặng lẽ bởi sắc hoa bắt đầu thắm.

Không có lịch cụ thể không có nghĩa là không đi chơi Tết, các bạn trẻ dành thời gian đầu năm cho chuyến đi ngắn ngày trong nước. Các chuyến đi được lên lịch bắt đầu từ khoảng mùng ba hay mùng bốn Tết âm lịch và chuyến đi thường kéo dài trong khoảng một tuần với chi phí dưới 5 triệu đồng (Khởi hành tại miền Bắc).

< Hà Giang xuân đẹp thế này, có ai không nao lòng.

Hà Giang là lựa chọn hàng đầu của các bạn trẻ khi chọn điểm du xuân đón năm mới. Đồng Văn rồi Mèo Vạc, Du Già, Mã Phì Lèng, Lũng Cú hay Sủng Là… những cái tên đã trở nên thân quen với bất cứ người trẻ ham mê du lịch nào. Thời điểm mùa xuân, cao nguyên đá rực rỡ sắc màu hoa cải và lác đác trên những con đường vòng vèo uốn lượn, dễ dàng bắt gặp những cây đào lực lưỡng nở hoa rực rỡ.

< Quây quần bên bếp lửa tại Mộc Châu.

Ngồi trong gian nhà đất nện ấm áp của những người dân tộc thiểu số vùng cao, gian bếp thơm lừng mùi ngô bung, bên chén rượu ngô khề khà, câu chuyện giữa những người trẻ miền xuôi và những người dân tộc chỉ bập bõm tiếng Kinh nhưng ấm áp và vui vẻ lạ thường.

Một vài bạn trẻ khác đã sẵn sàng hành trang cho chuyến chinh phục đỉnh cao tổ quốc Fansipan. Mùa xuân, sắc hoa tươi thắm khắp mảnh đất Sapa và hoa đỗ quyên nở tràn trên những triền núi. Thông thường phải mất 4 ngày, 3 đêm để lên đến điểm cao nhất, bắt đầu từ bản Cát Cát và kết thúc tại Trạm Tôn dưới chân đèo Ô Quy Hồ lừng lẫy.

Những trải nghiệm sau những ngày đi xuyên rừng già, vượt thác, băng qua những khu đồi thấp đến vượt dãy núi Hoàng Liên để lên đến đỉnh vinh quang, không một ai không cảm thấy tự hào vì đã bước chân lên đến đỉnh cao của Đông Dương.

Với tiết trời ấm áp, đường đi dễ dàng và thời gian chỉ khoảng 2,5 ngày… nhiều bạn chọn đến với Mộc Châu.

Nằm trên đường quốc lộ 6, khung cảnh thiên nhiên hữu tình, đồ ăn thức uống ngon lành, Mộc Châu là địa chỉ quen thuộc của giới trẻ khi nghĩ đến điểm chơi cuối tuần. Đi Mộc Châu bạn không phải chuẩn bị quá nhiều đồ, nhưng nhất định phải mặc thật ấm vì thời tiết vùng cao nguyên này lạnh hơn các vùng khác. Năm nay hoa mận Mộc Châu nở sớm, báo hiệu một mùa hoa đẹp vào mùa xuân tới.

Sơn La, Điện Biên, vùng núi Tây Bắc vượt qua con đèo Phạ Đin trắng trời hoa mận, tím ngát hoa ban. Bà con dân tộc ăn Tết rôm rả, làng bản nào cũng đông người chơi Tết, ai cũng mặc quần áo mới đi chơi. Lũ trẻ nô đùa cả ngày. Trong cái lạnh cắt da cắt thịt đã thấy vài tia nắng ấm áp của mùa xuân, đất trời tưng bừng đón xuân sang.

< Chợ Bắc Hà, mùa xuân đầu tiên của bé.

Du xuân trên những con đường là thú vui đang được nhiều lớp trẻ tiếp nối. Hành trang mang theo là chiếc balo cũ kỹ chứa đủ thứ cần thiết, bộ đồ sửa xe, con chiến mã đã được sửa kĩ càng, thêm vài chiếc bánh chưng, cân giò lụa, đủ mọi bánh trái để cùng hòa vào không khí Tết đón xuân.

Trên những nẻo đường xuân khắp đất nước, lớp trẻ háo hức với những khám phá về cuộc sống xung quanh với ánh nhìn tràn đầy niềm phấn khích. Những con đường đi qua mùa xuân, để lại sau lưng đôi mắt em thơ ngây tròn trong trẻo, để lại những màn sương mờ ảo của núi rừng, để hành trang trở về với cuộc sống hiện tại là những ngày mới sung sức, tràn ngập niềm vui và những vòng tay bè bạn.

Đón tết và năm mới ở nơi xa, dù đi vài ngày hay dài hơi cả tháng, bạn cũng hãy dành thời gian cho gia đình và người thân trước. Các chuyến đi cũng cần chuẩn bị kỹ càng, đặc biệt với các chuyến đi trong nước lên vùng cao, để không khí năm mới tràn ngập khắp muôn nơi.
Bạn đã lên lịch đi đâu trong Tết này chưa?

Theo Lam Linh (VnExpress)
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Chảnh: đặc sản của Hà Nội?

(PLXH) - Kiểu phục vụ coi khách hàng như kẻ đi xin, thậm chí mắng chửi, hành hung khách nếu không vừa lòng của nhiều tiểu thương ở Hà Nội khiến người ta tự hỏi, liệu đó có phải một “đặc sản” của Hà Nội?

Mua hàng, được “khuyến mại” cái lườm, câu chửi

Cách đây chưa lâu, một phóng viên AFP đã mô tả về phở Hà Nội: “chỗ ngon nhất lại nằm ở những hàng quán không sạch sẽ, với những người bán hàng thô lỗ, dòng người xếp hàng dài và môi trường tồi tàn nhất”. Người ta nói vậy cũng chẳng oan, bởi ở Hà Nội, không khó khi đi bạn đi mua hàng, nhất là hàng ăn, mà được tặng kèm những cái lườm nguýt, thái độ khó chịu hay thậm chí… mắng chửi từ nhân viên phục vụ hoặc người bán hàng.

Có thể liệt kê những quán nổi như cồn với “quà tặng kèm” kiểu này như phở bò đứng phố Bát Đàn (khách phải trả tiền trước và thường phải ăn trong tư thế đứng), ốc luộc “lắm mồm” Nam Đồng (khách ngồi ăn quá lâu sẽ bị “quét” hoặc đuổi thẳng cổ để nhường chỗ cho người khác), bún dọc mùng “chửi” ở chợ Ngô Sĩ Liên, cháo gà ta “quát” phố Nhà Thờ và phố Lý Quốc Sư… Đến những quán này, khách hàng sẽ phải chuẩn bị tâm lý sẽ được phục vụ đồ ăn với thái độ cực kỳ “chảnh” kèm những từ ngữ hết sức khó nghe.

Hết bún “chửi”, cháo “quát” lại đến bánh trung thu “xếp hàng”. Không ít khách hàng đã phàn nàn về chất lượng phục vụ của cửa hàng bánh trung thu B.P như chỉ được phép mua 3 hộp, nếu ai thắc mắc lập tức bị đuổi đi, thái độ bán hàng “chảnh”, đưa hàng mà như ném vào mặt khách hay bán nhầm loại bánh.

Không chỉ với những cửa hàng bình dân, ngay cả những nhà hàng trung, cao cấp, khách cũng không tránh khỏi bực mình. Anh Nguyễn Đức Minh (Q. Thanh Xuân, Hà Nội) bực mình kể lại: “Hôm đó, nhóm bạn cấp 3 của tôi hẹn nhau ở quán C.B trên đường Thụy Khuê. Có khoảng 5 – 6 người đến trước nên chúng tôi chưa gọi món ngay.

Ngồi được 5 phút thì nhân viên với bộ mặt sưng xỉa hất hàm hỏi trống không: “Ăn gì, uống gì gọi đi”. Chúng tôi bảo lấy trước trà đá, lát nữa người đến đủ sẽ gọi món sau thì cô nhân viên hậm hực quay vào, giẫm chân bành bạch như cố tình để chúng tôi nghe thấy. Lúc bê trà ra, cô ta như ném mấy cái cốc xuống bàn rồi quay sang nhân viên bên cạnh chỉ trỏ chúng tôi, thì thào gì đó khiến chúng tôi rất khó chịu.

Tôi vẫy cô ta lại, yêu cầu gọi quản lý ra nói chuyện thì cô ta vênh mặt: “Quản lý đi vắng rồi!”. Đến khi các bạn tôi đến đủ và gọi món, cô phục vụ đó vẫn giữ thái độ rất khó chịu. Nếu không vì lỡ hẹn các bạn ở đấy, tôi đã bỏ về rồi!”

Sờ mà không mua, coi chừng bị đốt vía, ăn đòn

Ở nhiều cửa hàng trên phố, các chợ trên đất Hà thành, chỉ cần khách động vào hàng, hỏi giá mà không mặc cả hoặc mặc cả rồi mà không mua là có thể bị chửi, đốt vía, thậm chí là no đòn với chủ hàng.

Chị Nguyễn Minh Nguyệt (Q. Cầu Giấy, Hà Nội) chia sẻ: “Biết là buổi sáng khó mua hàng, hôm ấy tôi đã đợi đến giữa giờ chiều mới vào chợ Ngã Tư Sở mua quần áo. Thấy tôi hỏi xem hàng, bà chủ quầy mồm mép leo lẻo mời chào, quảng cáo. Tôi ưng một cái áo khoác, bà chủ phát giá 800.000 đồng, tôi mặc cả xuống 550.000 nghìn nhưng bà ấy không đồng ý. Tôi đưa trả lại kèm lời cảm ơn. Ai ngờ, bà ấy lập tức giở giọng chanh chua, đanh đá, rút giấy, bật lửa ra… đốt vía tôi”.

“Bà ta dí vào mặt tôi miếng giấy đang cháy bùng bùng, hua hua mấy cái rồi không ngừng luồn qua luồn lại dưới háng mình, kèm theo những câu chửi hết sức tục tĩu, thô lỗ khiến tôi đỏ cả mặt. Bực mình, tôi bỏ đi thì vẫn bị bà ta chửi với theo, làm các chủ cửa hàng xung quanh cũng chú ý nhìn tôi lom lom. Tôi ghé vào mấy hàng khác định xem đồ thì bị các bà ấy “mát mẻ”: em thông cảm vào hàng khác xem nhé, hàng chị không có gì em mua được đâu!” – chị Nguyệt ấm ức kể lại.

Nghe giọng "chém" đẹp khách du lịch

Không chỉ người sống ở Hà Nội mới bực mình với cung cách phục vụ, buôn bán ở đây. Nhiều người, đặc biệt là khách du lịch đến với Thủ đô cũng “ngậm cục tức” khi bị mắng hoặc “chặt chém” ở Hà Nội.

Cô Phan Vũ Minh Tâm (đã nghỉ hưu) chưa quên cảm giác ấm ức sau một lần du lịch Hà Nội: “Lần đầu ra Hà Nội, tôi bị choáng vì bị nhiều người bán hàng nghe giọng tính tiền. Mua đồ gì cũng bị hét giá cao, đến ăn uống cũng vậy. Một ly trà chanh (loại bột pha sẵn) ở Hồ Tây, tôi bị người bán hàng tính giá 200.000 đồng, lại còn bảo: đấy là còn khuyến mại tiền ghế đá (!); đi ăn phở ở phố cổ thì bị tính 80.000 đồng/tô, trong khi khách khác chỉ có 35.000 đồng, tôi thắc mắc thì được giải thích là tô của tôi đặc biệt hơn. Nếu người phục vụ vui vẻ, có lẽ tôi sẽ đỡ bực, đằng này hỏi đến miếng chanh, trái ớt cũng bị nhăn, rồi hỏi nước tương ăn kèm, người ta bảo: điên à, phở ai ăn với nước tương!”

Một du khách miền Nam khác cũng chia sẻ câu chuyện bực mình khi đi ăn miến lươn ở một quán nổi tiếng phố Hàng Điếu: “Mình thèm đến chết món miến lươn trộn ở đây nên vào quán, mình kêu ngay 3 tô miến lươn trộn. Thế mà cô nàng phục vụ mang ra 3 tô… miến lươn nước. Mình hỏi lại thì chị ấy bảo là đã làm xong rồi không đổi được, dù có một người khách ngồi kế bên cũng xác nhận chuyện này. Cuối cùng, cô phục vụ vẫn một mực bảo: đã làm rồi, phải ăn thôi, không đổi được đâu, báo hại mình phải kêu thêm một tô miến trộn nữa để ăn cho đỡ ghiền!”

Chẳng cứ khách du lịch trong nước, khách du lịch nước ngoài cũng thường bị “chặt chém” ở Hà Nội khi đi ăn uống, đi taxi, xích lô, tiền khách sạn, bị hàng rong “bủa vây” ép mua hàng hay dụ chụp ảnh chung với nón lá, quang gánh rồi… vòi tiền.

Do người ngoại tỉnh?

Đó chỉ là một vài câu chuyện nhỏ trong văn hóa kinh doanh, văn hóa phục vụ ở Hà Nội. Thực ra, những câu chuyện chụp giật, thiếu chuyên nghiệp trong kinh doanh như thế này không chỉ có riêng ở Hà Nội, và cũng thực sự oan uổng khi đổ tất cả những thứ văn hóa lai căng, tạp nham, xấu xí đó lên đầu toàn bộ người Hà Nội.

Nhiều người già sống lâu ở Hà Nội hoặc những gia đình 7 – 8 đời gắn bó với hà Nội khẳng định: người Hà Nội xưa vốn nhẹ nhàng, cư xử tinh tế, khéo léo và thân thiện, ăn nói lễ phép chứ tuyệt nhiên không có hiện tượng thiếu lịch sự với khách như bây giờ.

Bác Nguyễn Thu Hà, một người Hà Nội gốc chia sẻ: “Nói người Hà Nội phục vụ kém, văn hóa ứng xử kém thông qua những hiện tượng trên là phiến diện, vì Hà Nội giờ đây đâu chỉ còn riêng những người được coi là gốc Hà Nội nữa. Tôi tin rằng trong những người kinh doanh, nhân viên phục vụ, bán hàng ở Hà Nội hiện nay thì chỉ có một phần nhỏ là người Hà Nội, gốc còn đa phần là những người từ các tỉnh lẻ di cư, nhập cư về đây. Chính sự pha tạp ấy đã đem theo những nét văn hóa khác, ứng xử khác làm hòa lẫn, làm xấu đi những nét văn hóa thanh nhã, lịch thiệp của người Hà Nội xưa, khiến cho văn hóa phục vụ khách không còn chuẩn mực”.

Nhiều nhà nghiên cứu văn hóa cũng đã trả lời trên báo chí về vấn đề này và cho rằng, sự thiếu văn hóa trong cách kinh doanh, phục vụ khách hàng chỉ mới nổi lên vài năm gần đây, và đó “là do cái mặt trái của căn tính người nông dân quen chửi bới, là do người tỉnh lẻ di cư về thủ đô mang tới chứ không phải là nét văn hóa của người Hà Nội gốc”.

Cũng có ý kiến cho rằng, đổ tội “thiếu văn hóa” cho người nhập cư là vô căn cứ, vì điển hình như ở thành phố Hồ Chí Minh, người nhập cư làm công việc kinh doanh cũng nhiều, nhưng văn hóa phục vụ của họ thì miễn chê. Anh Nguyễn Tiến Dũng, một người Hà Nội sống tại thành phố Hồ Chí Minh bày tỏ quan điểm: “Quả thật, đi mua hàng ở thành phố Hồ Chí Minh rất thích, hầu hết đều nhã nhặn, vui vẻ. Tôi nghĩ có điều đó vì văn hóa phục vụ đã vào nền nếp từ lâu, người kinh doanh có điều kiện tiếp xúc với nền kinh tế thị trường sớm hơn, ít nhiều họ đã hấp thụ được tính văn minh của văn hóa thương mại và xác định phục vụ là nghề nghiệp của mình”.

Một luồng ý kiến khác thì cho rằng, lối cư xử thô lỗ của nhiều người bán hàng với “thượng đế” như vậy là những hệ lụy của thời kỳ bao cấp, thời cung không đủ cầu nên những người bán hàng họ tự cho mình cái quyền được đối xử với khách hàng thiếu lịch sự. Có người thậm chí còn cho rằng đó là… thương hiệu.

Ví dụ như hiệu kem T.T. trên con phố cùng tên lúc nào cũng tấp nập khách, dù ở khắp các quận, huyện Hà Nội có thể tìm thấy các đại lý của hãng này và dù các cô bán hàng vẫn giữ kiểu “chảnh” thời bao cấp, ít khi cười, luôn bắt khách chuẩn bị tiền lẻ và tỏ ra bực mình nếu khách chậm chạp.

Nhưng dù với lý do gì, sự thiếu văn hóa, thiếu chuyên nghiệp trong cách phục vụ, ứng xử với khách hàng ở Hà Nội có lẽ sẽ không tồn tại được lâu nữa, vì trong thời buổi cạnh tranh, người bán nhiều hơn người mua, ngoài chất lượng hàng hóa thì chất lượng phục vụ khách hàng luôn là điều mà “thượng đế” quan tâm.

Theo báo Pháp Luật Xã Hội
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Đua nhau lên cầu Ánh Sao...

(SGTT) - Theo thoả thuận ban đầu, trong buổi sáng, cô dâu phải thay đồ sáu lần: bốn bộ soirée và hai bộ áo dài. Nhưng mới chỉ 10 giờ sáng, sau một tour ôm váy cuốc bộ từ khu Garden Court 1 đi qua bãi cỏ khu Mỹ Giang, xuống cầu Thầy Tiêu 2, ghé Cham Charm, cả cô dâu Thuỷ và chú rể Hùng đều đẫm mồ hôi trán, vừa hút vội hai hộp sữa tươi vừa năn nỉ thợ ảnh của studio H. dừng lại ở hai bộ soirée và một lần thay áo dài.

Đồng hồ chỉ 10 giờ. Cuối tuần. Nền trời xanh nhưng gắt nắng. Toàn, thợ ảnh đội nón bêrê, tóc buộc đuôi ngựa, mặc quần jeans rách gối đưa họ lên một gò cao, cho người giặm lại phấn, bố trí người đánh đèn đâu vào đó, rồi ra lệnh: “Nào, môi chạm môi, mắt nhìn nhau say đắm cái coi. Rồi, hôn đắm đuối đi!”

Thiên đường ảnh cưới

Ở công viên hồ Bán Nguyệt (Phú Mỹ Hưng, quận 7, TP.HCM) vào sáng thứ bảy, đâu đâu cũng thấy xúng xính áo xiêm, cảnh diễn xuất của những diễn viên không chuyên là cô dâu chú rể tương lai dưới chỉ đạo diễn xuất của những thợ chụp ảnh cưới. Mỗi ngày cuối tuần vào mùa cao điểm, ở công viên hồ Bán Nguyệt có hơn năm mươi cặp đến chụp ảnh cưới. Từ lâu, công viên này vẫn được xem là nơi có khung cảnh đời sống phồn vinh, sang trọng, hình thành từ những con đường vắng có nhiều cây xanh, hoa nở, những công viên có lạch nước nhân tạo, bãi cỏ xanh mướt như nhung, những dãy hành lang dọc những khu thương mại và hàng quán thoáng đãng, đẹp “như bên Tây”!

Mượn chiếc máy ảnh khủng đeo lủng lẳng trước ngực, trong vai một người khảo sát giá cả để mở dịch vụ chụp ảnh cưới, tôi gặp ông Thảo, chủ của hơn mười chiếc xe đạp gắn hoa các kiểu xếp ngay ngắn trên vỉa hè: “Thuê xe đạp hoa, giá 60.000 đồng/30 phút, thuê xe lôi, xe đạp cuộc, sườn ngang, xe đạp kiểu cổ, giá 100.000 đồng”.

Thấy vị khách tiềm năng có hơi tần ngần, ông Thảo nói thêm: “Đừng lo. Kinh nghiệm lâu nay, 30 phút là diễn vô tư, chụp ra cả đống ảnh”, rồi còn dặn: “Thứ bảy, chủ nhật thường thuê xe chụp ảnh cưới đông lắm. Nhưng đừng lo, chỗ tui không khi nào thiếu xe”.

Trong khi đó, bên khu Mỹ Hào, có mấy cặp đang xúng xính váy xiêm diễn một số hoạt cảnh lãng mạn, chỗ này thì đèo nhau tung hoa, chỗ kia thì hôn nhau trên xe đạp.

Còn các “nhiếp ảnh gia” lăn lê bò toài thi nhau nhả cò. Hai nhân viên make up đang giặm phấn cho một cô dâu ở góc càphê Maverick trên đường P. Ly nước ép trái cây mà cô vừa gọi xem ra là để chiếu lệ, coi như trả tiền thuê toilet quán để thay đồ.

“Lãng mạn thì không miễn phí!”

Hưng, một tay máy bốn năm trong nghề chụp ảnh cưới nói như thế. Và đó cũng là lý do nhiều cặp thích chọn cửa sổ Maverick, một quán càphê trước đây hai năm vắng lặng như tờ, mỗi ngày không quá mười khách, vậy mà gần đây, những ai thích sự yên tĩnh của ngôi quán này phải né đi nơi khác vì bị những êkíp chụp ảnh cưới quấy rầy.

Ngoài lý do có toilet sạch sẽ để cô dâu chú rể thay đồ, quán này còn có cái cửa sổ khung gỗ đẹp, lọt vào ý tưởng ảnh cưới đầy bay bổng của những tay máy thích vẽ chuyện.

Mà bây giờ đâu chỉ có Maverick, những quán vỉa hè khác ở quanh khu vực hồ Bán Nguyệt như Golf, Vnrealty... cũng trở thành điểm tập kết của những êkíp dịch vụ ảnh cưới. Những chủ quán không thu tiền chụp ảnh cưới trong quán, nhưng bù lại, từ cô dâu chú rể đến nhân viên phải gọi nước uống, không thể “chụp chùa”.

Không thể “chụp chùa”. Đó cũng là thông điệp mà công ty bảo vệ Phú Mỹ Hưng nhắn gửi rõ ràng đến những nhà dịch vụ chụp ảnh cưới khi dẫn khách vào bên trong công viên hồ Bán Nguyệt “tác nghiệp”.

Bốn phía cổng công viên này đều có bảng đề: “Quay phim, chụp hình cưới vui lòng đăng ký tại đội bảo vệ Phú Mỹ Hưng, đường Nguyễn Văn Linh, phường Tân Phú, quận 7, ĐT: 08541131...” Nhưng chị Trắng, một người bán nước giải khát “di động” trong công viên mách nước khi nghe nói tôi sắp mở dịch vụ chụp ảnh cưới: “Đừng gọi chi cho mệt, cứ vào chụp thoải mái.

Nếu là chụp ảnh cưới thì mấy ổng (bảo vệ) không để cho anh thoát đâu, họ sẽ tự tìm tới thu tiền ngay, mỗi phiếu cho một buổi chụp 200.000 đồng.

Câu nói của chị Trắng xem ra hiệu nghiệm liền. Khi một êkíp dịch vụ hình cưới vừa dẫn đôi cô dâu chú rể mặc khăn đóng áo dài lên cầu Ánh Sao chuẩn bị chụp, thì hai nhân viên nữ cầm xấp phiếu xuất hiện thu tiền. Anh bạn nhiếp ảnh gia râu rậm nói: “Hồi sáng tui đã đưa cho ông B. bảo vệ rồi. Để tui tập trung sáng tác coi”. Hai cô gái (có lẽ là nhân viên công ty bảo vệ) xìu mặt, bỏ đi.

Không thành công cũng thành... album

“Được cái ở bên này tương đối vắng, có cây xanh, mát mẻ, nhiều cặp nhát nhát vẫn chịu khó diễn. Chứ ra những chỗ đông đúc như nhà thờ Đức Bà, công viên trung tâm Sài Gòn, nhiều cặp cứ sượng sùng, mất thì giờ lắm” – Tình, một nhân viên make up nói.

Thường thì một bộ ảnh ngoại cảnh ở Phú Mỹ Hưng được bố trí ở một số điểm chính: cảnh có màu sắc phố phường, các thợ ảnh thường bố trí chụp ở hành lang khu Garden Court 1, 2, Garden plaza 2, cảnh thơ mộng làng quê sông nước có mấy ao sen, gò đồi, bụi chuối, cây cầu trong công viên hồ Bán Nguyệt, và dĩ nhiên, không thể thiếu cảnh cầu Ánh Sao hay góc toà nhà Cham Charm. Những cặp chịu khó diễn hơn, thì được bố trí cho lội sình, lủi vào trong vạt vỏ tranh ở bên cạnh khu Mỹ Giang 1 cho có màu hoang sơ.

Một tay máy của dịch vụ áo cưới G.H ở Phú Nhuận vừa canh máy vừa nói: “Năm nay, khách chọn giá bèo lắm. Phổ biến gói album chụp ngoại cảnh Phú Mỹ Hưng là 6 – 7 triệu đồng, nếu bao luôn trọn gói (album, áo, trang điểm, ảnh cưới nữa, thì giá 10 – 12 triệu đồng là nhiều)”.

Trong khi đó, Lý, làm ở studio H.H ở tận Hóc Môn phân tích: “Giá cả đôi khi còn tuỳ vào vị trí của studio nằm ở đâu. Rõ ràng studio nằm ở Hóc Môn thì giá bao giờ cũng phải mềm hơn các studio ở quận 1, quận 3. Nhưng xu thế năm nay, khách thích chụp ngoại cảnh như ở Phú Mỹ Hưng và điểm mới là càphê Country Houses (Gò Vấp). Hai điểm này vừa có cảnh hiện đại, vừa có thiên nhiên, cây cỏ, nói chung là vừa thơ mộng, vừa hiện đại”.

Trên cầu Ánh Sao, buổi trưa chang chang nắng, nhân viên make up liên tục đệm, bồi phấn cho một cô dâu vì mồ hôi ra quá nhiều. Chú rể thì đứng chờ, mặt ỉu xìu. “Nào – “nhiếp ảnh gia ảnh cưới” nói – tung áo đi... chưa được... cô dâu phải nhìn lên phía này... còn chú rể mặt tươi lên, chạy vòng quanh cô dâu vui mừng đi, hớn hở hết cỡ đi...” Trong khi đó, trên gò đất cao, một chú rể Tây đang bế cô dâu Việt, cả hai đổ mồ hôi nhễ nhãi trong màn diễn “tung bay đi, bồng bềnh đi” mãi không đạt ý của “xì tai lít” (stylist) kiêm nhiếp ảnh gia khó tính của studio ảnh cưới.

Tiếng tách tách màn trập máy ảnh đánh liên hồi cùng tiếng chỉ đạo diễn xuất vang lên khắp nơi trong công viên hồ Bán Nguyệt vào cao điểm mùa cưới. Tất cả vì một album đẹp lộng lẫy như thiên đường, dù biết sau đó, nói như một thợ ảnh cưới lâu năm, “đa số thì phi Photoshop bất thành album”.

Theo Sàigòn Tiếp Thị
Du lịch, GO!

Khách quan mà nói thì Phú Mỹ Hưng có khung cảnh rất tuyệt nhưng không bằng như dăm năm trước, thuở mà các nền kinh tế của ta và thế giới đang phi nước đại.
Công viên vẫn xanh nhưng nhiều công trình đang dần xuống cấp do thiếu tu bổ. Những tia nước huyền thoại của cầu Ánh Sao không được phun ban đêm ngoại trừ ngày tết (không biết ban ngày, lúc cho người ta thuê chỗ chụp đang cưới thì sao) mà nước không phun thì cầu cũng không còn đẹp đẽ gì. Nơi đây ít thùng rác (nhiều công viên kề cận tìm bỏ chút rác nhỏ cũng không ra bèn phải bỏ vào túi đem về), đèn trên đường Nguyễn Văn Linh hư hỏng rất nhiều khiến nhiều đoạn tối tăm...
Mong rằng PMH sẽ khắc phục được những khiếm khuyết nhỏ này để nơi đây ngày càng đẹp hơn.

Đọc tiếp