Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tự tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Những đứa trẻ ở vùng cao

(ĐVO) - Đông Bắc trong chuyến phượt của chúng tôi là một Đông Bắc đẹp như huyền thoại với ruộng bậc thang, núi đồi chập chùng; những cung đường đèo huyền thoại; nhưng cũng buồn đến nao lòng với ánh mắt chơ vơ của trẻ em miền núi.
Không quần áo, không đồ chơi, không lớp học, không sách vở,… và vô vàn những số 0 khác là thực trạng của các em nhỏ vùng cao Đông Bắc - Tây Bắc Việt Nam.

Đi qua vùng Đông Bắc huyền thoại

Từ Hà Nội, chúng tôi chinh phục 300km đầu tiên dọc sông Lô để đến Hà Giang. Bắt đầu từ những con đường thẳng, rồi cong cong, rồi cua quẹo. Rồi lại tiếp tục vượt đèo Pắc Sum về Quản Bạ.

Những vòng “cua” cứ không thôi lên xuống và lượn thành những đường zic-zắc đến chóng mặt. Vừa vượt qua được đèo Pắc Sum, những tay phượt nghiệp dư như chúng tôi cảm thấy “choáng ngợp” thật sự. Tuy nhiên, đây chỉ là con đèo vào loại “thường thường bậc trung”.

Chúng tôi dừng chân ngắm nhìn những ngọn núi cao, những dãy ruộng bậc thang vào mùa lúa chín đẹp đến mê người. Men theo con đường đất nhỏ leo những con dốc, hai bên là đồng lúa chín vàng. Trên con đường mòn đó, thỉnh thoảng xuất hiện vài đứa trẻ lùa trâu ra đồng. Bên sườn đèo, một cậu bé chừng 7 tuổi ngồi chơ vơ một góc cánh đồng bên đàn trâu đàn gặm cỏ. Cảnh đẹp và thanh bình nhưng cũng buồn đến nao lòng.

Ở đây hiếm khi thấy mặt trời. Nếu có nắng cũng chỉ ươm ươm để tô điểm thêm cho những ruộng lúa vàng của người dân tộc.

Chúng tôi tiếp tục vượt dốc cao Phố Cáo, về Sủng Là tham quan ngôi nhà cổ người Mông – nơi quay bộ phim Chuyện của Pao, sau đó tiếp tục len lỏi giữa những vách núi để tham quan cực Bắc Lũng Cú – bờ phên liếp dậu của Tổ quốc. Trên tháp cột cờ nhìn xuống, những vuông đồng mênh mông xanh vàng được che chở bởi những rặng núi.

Những đứa trẻ chừng 7 – 8 tuổi, người lem nhem ướt vì sương sớm. Từ sang tinh mơ các em đã lùa trâu ra đồng. Nhiều em phải bận them áo mưa để chống ướt, chống rét. Trời lạnh căm và mưa ẩm ướt, một em trai chừng 4 tuổi lại đi chân đất lấm lem. Em là đứa nhỏ nhất mà chúng tôi gặp trên đường. Con mắt ngơ ngác nhìn, khuôn mặt bầu bĩnh đỏ hồng có chút lấm lem. Ngay cả quần cũng không buồn mặc, mặc cho cái lạnh cứ ngấm dần vào da thịt.

Em hầu như không phản ứng gì với những câu hỏi của chúng tôi (có thể các em không hiểu rõ tiếng Kinh), thỉnh thoảng em cất tiếng dân tộc be bé trong miệng. Đến khi tôi bảo em giơ tay ra cho kẹo thì em nhanh chóng xòe hai bàn tay, rồi nhét vội vào túi, sau đó thì lủi thủi men theo bờ đê băng qua những cánh đồng, bỏ lại chúng tôi với khoảng trống chơi vơi.

Chúng tôi lại lên đường, vượt đèo Ma Lé. Trước mặt là những khúc cua hiểm trở, chỉ cần người lái không tập trung một chút là có thể nghe “tiếng kêu xa dần” ngay.

Sáng hôm sau, chúng tôi vượt đệ nhất đèo Mã Pì Lèng ôm trọn dòng Nho Quế để về Mèo Vạc. Thực ra, Mã Pì Lèng chỉ có 9 khúc cua, không quá hiểm trở, nhưng cái lo lắng nhất của cánh xe tải khi qua đèo này chính là những vực sâu.

Đèo Mã Pì Lèng là cung đường chạy dài 20km uốn quanh đỉnh núi Mã Pí Lèng cao 2.000m, nối liền thị xã Mèo Vạc với Đồng Văn. Đoạn đèo này nổi tiếng với những cung đường uốn lượn như con rắn vắt mình từ ngọn núi này sang ngọn núi khác.

< Chống rét bằng cách quấn nylon.

Con đường chạy qua đèo Mã Pì Lèng có tên gọi là đường Hạnh Phúc. Đi dọc con đường Hạnh Phúc là những hồ treo trữ nước để bà con đồng bào dân tộc sinh hoạt vào  mùa khô. Để làm được con đường này, đội cảm tử mở đường đã phải treo mình suốt 11 tháng trên vách núi để đục đá mở ra con đường công vụ rộng chỉ vẻn vẹn 40cm. Chính vì vậy, Mã Pì Lèng xứng với tên đệ nhất đèo không hoàn toàn vì độ hiểm trở mà vì ý nghĩa lịch sử của nó.

Nhớ nụ cười trong veo, ánh mắt buồn của trẻ thơ

Băng qua những ngọn núi hoang vu, thỉnh thoảng cũng gặp đồng bào dân tộc chạy xe máy trên đường. Tuy nhiên, điều khiến chúng tôi ngạc nhiên hơn cả là giữa ngun ngút đèo, một bên là vách núi, một bên là vực sâu nhưng vẫn thấy những em bé dân tộc Dao, Mông hay Thái gánh trên lưng khi thì củi, khi thì rau cỏ đi chiều ngược lại.

Không biết mỗi ngày các em phải đi bao xa khi thân hình nhỏ xíu của các em còn to hơn những ngôi nhà chúng tôi được nhìn thấy ở phía xa.

< Chống rét bằng áo mưa.

Cùng một lứa tuổi ấy, cùng những đôi mắt ngây thơ ấy, nhưng cuộc sống xung quanh những đứa trẻ miền núi khác xa với trẻ em đồng bằng. Đó là con đường đến trường dốc núi cheo leo, là sân chơi thênh thang của triền ruộng, con suối, là cây cỏ, khoảng trời mênh mông, là những gùi củi nặng trĩu trên vai, là những bữa cơm không đủ ấm bụng,...

Dừng chân trên đỉnh Mã Pì Lèng, đỉnh đèo là một trong những điểm quan sát toàn cảnh vào loại đẹp nhất ở Việt Nam, chúng tôi lại bắt gặp những ánh mắt trẻ thơ đau đáu một nỗi buồn. Khi chúng tôi bắt chuyện, các em chỉ cười, rồi quơ tay như cho chúng tôi biết các em đang phải canh chừng đàn dê đang gặm cỏ ở sườn đèo. Những chiếc áo mưa được các em “trưng dụng” quấn quanh người để chống ướt, chống rét.

Trẻ em vùng cao thiếu thốn toàn diện, từ cái cơ bản nhất của cuộc sống như cơm ăn, áo mặc cho đến những cái mà bất cứ trẻ em nào cũng có quyền: đi học, vui chơi. Những mùa đông lạnh tím bầm tay chân với chiếc áo mỏng manh và đôi chân trần.

Chạy dọc cung đường này, chúng tôi lại bắt gặp những đứa trẻ đang ngồi với nhau bên đường. Gọi là ngồi với nhau vì không thể nói là chúng đang chơi với nhau được. Không có gì bên cạnh có thể gọi là đồ chơi. Quanh chúng chỉ là vài ba hòn sỏi như được đặt để sẵn từ lâu lắm, và trò chơi của chúng cũng chỉ là trò "nhìn người đi qua" như bao đứa trẻ khác.

Trước khi bắt đầu cuộc hành trình, chúng tôi mỗi người đều mang theo vài ba bịch kẹo. Có khi vừa mới thấy một hai em bé đứng chơ vơ ở lưng chừng đèo, trong lúc chúng tôi loay hoay mở túi kẹo, ngước lên đã thấy một "đội quân nhí" đổ ào từ trên triền núi xuống theo những con đường mòn rất nhỏ, mà người lạ rất khó nhận ra.

Khách du lịch miền xuôi đến với Tây Bắc thường mang theo rất nhiều kẹo, bởi như một "luật bất thành văn", họ biết rằng cho tiền đồng nghĩa với làm hư những đứa trẻ nơi đây. Đối với khách du lịch lần đầu tiên đến, họ rất thích thú khi được ghi lại những khoảnh khắc bên những em bé người dân tộc. Vì vậy như thành lệ, các em bé ở đây dường như hiểu rằng: Nhận kẹo và nhìn vào ống kính. Sau khi nhận kẹo, các em trở về chốn cũ.

Đoàn người đi qua, bỏ lại những em bé hồn nhiên ngơ ngác và mang theo những băn khoăn nằng nặng. Chúng tôi khó có thể lãng quên những ánh mắt, những nụ cười của những đứa trẻ ở đây. Chính các em đã dạy chúng tôi biết yêu thương và sẻ chia nhiều hơn.

Chứng kiến hoàn cảnh của những em bé co ro đói khát trong lạnh giá vùng cao, không ai trong chúng ta không khỏi chạnh lòng, nhất là khi những ngày Tết đang đến rất gần, khi mà người người nhà nhà quây quần ấm áp no đủ thì nơi đây các em phải cùng gia đình vật lộn với cuộc sống hàng ngày, hàng giờ.

Lạnh lắm các chú ơi!

Theo Tây Phương (Báo Đất Việt)
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Những chuyến độc hành bằng xe đạp

Hãy chuẩn bị một "con ngựa sắt" thật tốt.
(TTO) - Tôi không xem việc độc hành bằng xe đạp là một thú chơi ngông. Cũng không nghĩ cứ chuyến đi nào gắn với độc hành thì sẽ ly kỳ hơn.
Nhưng khám phá vẻ đẹp những cung đường trên những vòng quay, theo tôi, đó cũng là cách khám phá ra vẻ đẹp trong chính con người mình. Khá nhiều người hỏi tôi lý do tôi chọn độc hành là gì, tôi trả lời họ rằng “độc hành đơn giản là một cách đi khác mà tôi muốn thử”.

Trước khi lên đường tôi thường gạt bỏ đi mọi mục tiêu của chuyến đi, cố gắng lên đường với một cái đầu không định kiến và một trái tim vô tư. Chỉ khi xác định được ý nghĩa của từ độc hành đơn giản như vậy, bạn sẽ thấy đây quả thực là một cách đi đầy thú vị.

Cơ duyên đưa tôi đến với xe đạp độc hành cũng khá ngẫu hứng. Sau khi rong ruổi suốt ba ngày với nhóm xe đạp của mình, thay vì cùng mọi người lên chuyến xe khách cuối cùng về Hà Nội, tôi quyết định ở lại để sáng hôm sau đạp xe về một mình. Khi ấy đơn giản tôi chỉ muốn thực hiện một cung đường hoàn toàn bằng xe đạp. Và không ngờ chuyến độc hành đầu tiên lại để lại trong tôi nhiều dư vị không thể quên.


< Đạp xe độc hành là cách thử thách bản thân.

Ngay sau chuyến đi ấy, tôi nhận ra xe đạp độc hành là một thử thách mới lạ đầy thú vị mà nếu không có một phút quyết định bất ngờ, có lẽ giờ này tôi vẫn cứ sẽ phải tự hỏi mình mãi, phiêu lưu liệu có giống với những gì mình đã từng tưởng tượng?

Thấm thoát tôi đã có gần hai năm trên những nẻo đường độc hành của mình. Trong khoảng thời gian không quá dài ấy tôi đã có không ít những bài học quý giá. Cứ ngỡ đấy chỉ là những kinh nghiệm du hành trên đường, nhưng dần dần tôi nhận ra cứ qua mỗi chuyến đi mình đã lại trưởng thành hơn, vững vàng hơn.

Độc hành bao giờ cũng chứa đựng những tình huống bất ngờ, thậm chí nguy hiểm. Sau lần bị mất đồ đạc ở bãi biển Mỹ Khê (Quãng Ngãi), tôi tự nhủ lần sau phải chọn những nơi vắng vẻ hoặc chọn thời điểm muộn hơn để dựng lều, tránh bị kẻ xấu chú ý.

Có lần sau khi quay lại lều tôi tá hỏa thấy một anh thanh niên đang ở trong đó lục lọi đồ của mình, hỏi thì anh ấy chỉ lúng túng “tôi thấy lạ quá nên vào… xem”. Một lần khác, khi leo dốc Tam Đảo (Vĩnh Phúc) trong đêm, tôi bị một toán thanh niên chặn lại “hỏi thăm”. Tôi đã rất tỉnh táo ghi lại biển số xe của họ, để sau đó trình báo ở trụ sở công an và cuối cùng tìm lại được số tiền cho mình.
Vì lẽ đó, nếu bạn có ý định “độc hành”, tốt hơn hết hãy chuẩn bị cho mình một cái đầu lạnh trong mọi tình huống, và xác định độc hành không luôn là màu hồng.

< Những cung đường độc hành.

Tuy vậy, độc hành không có nghĩa là bạn sẽ phải đơn độc trên toàn bộ chặng đường của mình. Trên thực tế, độc hành sẽ là cơ hội tuyệt vời để bạn có thể quen biết thêm nhiều con người mới, cùng họ sẻ chia những kinh nghiệm, những cảm xúc lang thang trên một vùng đất xa lạ.

Một lần, tôi phát hiện đi ngược chiều với mình là một bạn “Tây” cũng xe đạp độc hành như mình. Thần giao cách cảm thế nào, cả hai đều phanh kít xe lại nhìn nhau và… cười. Rồi hai chúng tôi, một Việt Nam, một từ nước Anh xa xôi ngồi bệt ngay xuống đất kể đủ thứ chuyện như đã quen nhau lâu lắm rồi. Ngôn ngữ bỗng dưng chẳng còn là rào cản nữa.

Cũng đôi khi tôi lại gặp được những cảm xúc vừa bất ngờ, vừa mạnh mẽ mà nếu không độc hành có lẽ tôi sẽ chẳng có cơ hội nào trải qua. Cách đây chưa lâu, trong hành trình độc hành dài hơn 400km của mình, tôi ngang qua bến phà Vạn Yên thuộc địa phận tỉnh Sơn La, một vùng quê miền núi bình yên nằm dọc con sông Đà.

< Một buổi chiều tĩnh tại trước hoàng hôn.

Mùa nước lặng, dòng sông như một dải lụa mềm mại trôi, lòng tôi chùng xuống những cảm xúc khó gọi tên. Đúng lúc ấy có một cô gái tóc vấn cao trong trang phục dân tộc Mường đi ngang qua. Như có ai mách bảo, tôi phanh xe lại để nhìn với lấy hình dáng nàng. Có lẽ chưa khi nào tôi lại gặp một nụ cười đẹp đến vậy. Một nụ cười trong trẻo và mê hoặc gần như ma mị.

Sau khi sang đò tôi vẫn còn ngồi thẫn thờ mãi chưa chịu đi. Lấy hết can đảm, tôi quay lại bên kia sông tìm nàng trong một buổi chiều thu mà có lẽ sẽ mãi mãi là một kỷ niệm không thể nào lãng quên. Có lẽ khi độc hành, bất cứ ai cũng sẽ trở thành một lãng khách đầy si mê như vậy.

Độc hành cũng là trải nghiệm của nỗi cô đơn bản năng. Có không ít lần tôi phải nhắn tin cho bạn bè để thông báo mình vẫn chưa chết nhằm ngụy trang cho cảm xúc yếu đuối đang nén chặt bên trong. Giữa mịt mùng sương mù, bên cạnh chỉ là chiếc xe đạp nằm lạnh ngắt, tôi dựa lưng lên balô và thấm thía hơn lúc nào hết nỗi cô đơn. Tôi hiểu ra rằng mình cũng chỉ là một con người bình thường luôn thèm khát một vòng tay ấm áp.

< Những lúc ngợp trước thiên nhiên, tôi thèm biết mấy một bạn đồng hành để chia sẻ.

Tôi đấu tranh cho đến khi nỗi buồn qua đi, đôi chân tôi lại muốn bước tiếp tìm lại cho mình những khát vọng tự do. Và tôi chợt nhận ra, nỗi buồn cũng là một phần của tự do. Và để nhân thêm cái khát vọng tự do ấy, tôi tiếp tục gắn bó với những chuyến đi độc hành bằng xe đạp...

Du lịch độc hành bằng xe đạp được xem như một xu hướng được các bạn trẻ ưa chuộng gần đây. Tôi đã gặp và làm quen những người bạn độc hành xe đạp trên khắp nẻo đường tôi đã qua. Sau một vài tháng gặp lại tôi có hỏi các bạn ấy thấy gì khác biệt không, dường như ai cũng nhận ra “đi xe đạp thấy đời trôi chậm rãi hơn, dễ thương hơn”. Phần tôi, cho đến bây giờ vẫn thấy một mình thong dong trên chiếc xe đạp chưa bao giờ khiến tôi nhàm chán.

Bạn hãy chuẩn bị cho mình những điều cần thiết để cùng tôi, cùng rất nhiều những người trên khắp thế giới đi khám phá vẻ đẹp những cung đường trên những vòng quay. Theo tôi, đó cũng là cách khám phá ra vẻ đẹp trong chính con người bạn.

Lời khuyên đi du lịch độc hành bằng xe đạp


< Hành trang cho những chuyến đi luôn được chuẩn bị chu đáo nhưng phải gọn nhẹ.

1. Chọn cho mình một chiếc xe phù hợp với nhu cầu đi.
2. Tìm hiểu cặn kẽ vấn đề kỹ thuật của xe đạp (sang số thế nào cho hợp lý với những loại địa hình khác nhau, xử lý thế nào khi xe gặp sự cố hỏng hóc... ).
3. Cần phải có thời gian luyên tập để tích lũy đầy đủ sức khỏe. Hãy bắt đầu với những quãng đường ngắn.
4. Trước khi lên đường hãy kiểm tra lại đầy đủ đồ đạc dành cho xe đạp (bộ tool sửa xe, săm lốp dự phòng, đèn pin, khóa xe, găng tay, mũ bảo hiểm, quần áo chuyên dụng... ).
5. Nên chuẩn bị trước cho mình những loại đồ ăn nhanh để được lâu ngày có hàm lượng đường cao (chocolate, lương khô, kẹo dẻo... ), các loại thực phẩm có chứa carbohydrate và protein (sung khô, chuối khô, đậu phộng, lạc rang... ) phòng những lúc cần phải nạp năng lượng mà không có quán xá ven đường.

6. Tham khảo trước thời tiết nơi mình sắp đến.
7. Chọn loại quần áo thoáng mát thấm mồ hôi (nếu thời tiết lạnh cũng chỉ nên mang một chiếc áo thật ấm là đủ). Tốt nhất nên đi dép rọ (sandal) giúp thoáng chân và vài đôi tất nếu trời lạnh.
8. Nên đem theo dụng cụ có GPS. Tuy nhiên không nên quá ỷ lại vào nó vì đôi khi GPS cũng chỉ sai đường hoặc gặp những nơi không có sóng. Nhưng lúc như thế nên hỏi đường dân địa phương.
9. Không mang những đồ đạc không cần thiết cho chuyến đi. Hãy gọn nhẹ nhất có thể.
10. Không nên mang theo nhiều tiền mặt.
11. Nên có một kế hoạch cơ bản cho hành trình của mình (thời gian, chi phí, ăn ngủ, độ dài của lộ trình.

Theo báo Tuổi Trẻ
Du lịch, GO!

Kỹ năng phượt bằng xe đạp
Khám phá núi rừng bằng...xe đạp

Đọc tiếp

Con gái 'phượt' nguy hiểm lắm đấy!

(Vietnamnet) - Cô em gái lên mặt chỉ dạy khi tôi bắt đầu chuyến đi Tam Đảo bằng xe máy: "Anh cẩn thận nhé. Con gái phượt nguy hiểm lắm đấy. Em ngán nhất cái trò say nắng sau mấy chuyến đi xa".

"Con sẽ đi leo núi ở Tam Đảo, 2 ngày, đi bằng xe máy" - Lấy hết quyết tâm, tôi trình bày rành rọt từng tiếng một với ba mẹ. Chẳng có gì lạ khi cả hai người nhìn sửng sốt thằng con trai mà cứ hết giờ làm là lại về nhà tiếp tục cắm mặt vào máy tính. Tôi trước giờ không màng đến du lịch chứ đừng nói là đi leo núi.

Ba tôi gọn lỏn: "Tùy mày". Còn mẹ thì lo lắng ra mặt. Tôi đã phải thuyết phục rất lâu để xin được cái gật đầu của mẹ. Đương nhiên, tôi có thể nói dối là đi công tác. Nhưng nói thật thì thấy thoải mái hơn nhiều, hậu phương có vững chắc thì tiền tuyến mới yên tâm mà... đi chơi chứ.

Đấu trí với ba mẹ đã đủ ốm rồi, đụng độ với con em càng đáng sợ hơn. Nó đón nhận chuyến đi của ông anh nó bằng vẻ mặt lạnh te: "Thế là anh đi phượt à?" - Chả là con bé thuộc dạng hay đi. - "Tam Đảo cũng bình thường thôi" - Nghe tự ái phết. Con bé lâu nay chỉ đóng vai nạn nhân cho tôi chỉ trích, nay lại lên mặt chỉ dạy ông anh. Nhất là đoạn: "Mà anh cẩn thận nhé. Con gái phượt nguy hiểm lắm đấy. Em ngán nhất cái trò say nắng sau mấy chuyến đi xa". Trời đất, không tin nổi những gì nó nói, tôi đành phải lên lớp cho con em một bài dài về bản lĩnh đàn ông thời nay, nhất là không dễ sa vào mấy chuyện... buồn cười như thế.

Đoàn có 20 người, đủ mọi lứa tuổi, có người là doanh nhân, có người công chức, có cả sinh viên, dân làm việc tự do cũng nhiều... Những người mà nếu bình thường bạn gặp, sẽ thấy họ toát lên cái vẻ lạnh lùng, mẫn cán, nghiêm túc hay ngây ngô... Thì ở đây, như trút bỏ tất cả những vỏ ngoài đấy, chỉ còn lại những trái tim ấm nóng, đầy đam mê, những đôi chân muốn thỏa chí tang bồng.

Mất tầm 2 tiếng để chạy xe máy từ Hà Nội đến Tam Đảo. Tiết trời tháng tư đã bắt đầu nắng nóng, vậy mà vừa đến chân đèo Tam Đảo đã cảm thấy một luồng không khí mát lạnh. Con đèo dài 11km quanh co, với những khúc cua nối nhau liên tiếp đưa chúng tôi lên thị trấn Tam Đảo. Những ngôi biệt thự nhỏ xinh dần xuất hiện, những giàn su su xanh mướt mọc khắp ven đường, thời tiết thật tuyệt. Quả không hổ danh là địa điểm nghỉ dưỡng lý tưởng. Chúng tôi lượn một vòng quanh thị trấn, rồi hướng tới trạm kiểm lâm, xin phép đi vào rừng. Hành trình của chúng tôi lúc này mới chính thức bắt đầu.

Vượt qua cánh rừng trúc đẹp mê ly y như trong phim Thập Diện Mai Phục, rồi tiếp tục ngỡ ngàng với cánh rừng đỗ quyên nở rộ. Cả lũ như sững lại trước khung cảnh bày ra trước mắt. Bình yên và an lành quá đỗi. Ai cũng hào hứng và hớn hở, dù chặng đường càng lúc càng dốc và khó đi hơn. Tôi như tìm thấy mình từ nơi nào xa lắc, cảm thấy hai mấy năm qua mình đã sống hoài sống phí. Như con em mình, thế mà nó lại dũng cảm: mơ những gì muốn mơ, làm những gì muốn làm và đến bất cứ nơi đâu muốn đến.

Rồi bất giác, tôi tìm thấy em, giữa 20 con người ai cũng cười nói vui vẻ hay đang thở hồng hộc không ra hơi. Em chẳng nói gì, cứ lẳng lặng mà đi. Em có đôi mắt rất sáng, vẻ mặt ưa nhìn. Bất chấp cái không khí nhốn nháo xung quanh, em vẫn giữ được vẻ bình thản đến lạ lùng.

Buổi tối hôm đấy, chúng tôi cắm trại trên đỉnh núi. Thực đơn chính đêm nay là gà nướng. Bao nhiêu trò vui được bày ra, tiếng hò reo huyên náo cả một vùng núi. Chưa bao giờ tôi nhìn thấy niềm vui của mọi người lại biểu lộ rõ ràng đến thế. Nhưng tôi lại không nhìn thấy được niềm vui trên khuôn mặt của em. Em ngồi cạnh đống lửa, bất động dõi theo trò chơi của mọi người. Thi thoảng, ánh mắt em nửa như muốn tham gia cùng, nửa lại e dè. Như một phản xạ tự nhiên, tôi nghĩ mình cần phải làm gì đó. Tôi lại gần, kéo em ra chơi cùng mọi người. Hơi ngỡ ngàng một chút, rồi em chơi rất là nhiệt tình một cách đáng ngạc nhiên.

Chơi mệt, cười mệt rồi, chúng tôi lại quây quần bên đống lửa. Những câu chuyện cứ nối tiếp, nối tiếp nhau kéo dài mãi không dứt. Những con người xa lạ, xích lại gần nhau hơn. Thì ra cô bé từ Huế ra, sợ mọi người không nghe được giọng mình nên ngại nói. Một lý do rất buồn cười, nhưng cũng rất đang yêu. Em kể về Huế, về các lăng tẩm, về ẩm thực, về vịnh Lăng Cô và Phá Tam Giang... Em kể về những buổi đi săn bình minh trên đèo Hải Vân:

- Muốn săn được bình minh thì phải dậy trước mặt trời, vì phải đi cả trăm km mới đến đèo. Nhưng chưa là gì so với việc đi săn bình minh trên biển cả anh ạ. Theo thuyền ra khơi, biển mênh mông bạc trắng, sóng vỗ thật lạ. Lần ấy em bị say sóng, mọi thứ chao đảo, biển không còn là biển, trời không còn là trời. Rồi mặt trời dần nhô lên, không run rẩy, không từ tốn, mà tròn trịa, nhanh chóng nhuộm đỏ cảnh vật xung quanh. Đi hàng giờ đồng hồ, vượt qua biết bao vất vả, chỉ để cảm nhận một khoảnh khắc. Lạ không anh?

Tôi chưa được trải qua những khoảnh khắc đấy bao giờ, nhưng qua những lời em kể tôi bỗng chốc có thể hiểu được: Một khi đã muốn khám phá, chẳng ai quan tâm đến những điều đấy nữa. Vì đôi khi, chỉ một khoảnh khắc cũng có thể làm thay đổi cả một con người.

- Dường như em đã đi rất nhiều rồi nhỉ?

- Em tốt nghiệp báo chí, nhưng chưa muốn đi làm ngay. Em đã dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm từ việc làm thêm mấy năm sinh viên của mình để đi khắp đất nước. Em muốn tự trải nghiệm cuộc sống, con người Việt Nam trước đã. Em đã đi hết khu vực phía nam và tây nguyên. Đây là chuyến đi thứ hai của em từ khi ra bắc.

Em đã ngắm hoàng hôn trên đèo Ô Quy Hồ nhưng cảm thấy chưa thỏa mãn. Bình Minh phải ngắm trên biển, hoàng hôn phải ngắm trên núi. Nhưng em cũng sợ mình không đủ sức nên lựa chọn Tam Đảo trước. Và em đang bắt đầu cảm thấy thích thú với loại hình leo núi này rồi. Cảm giác khi vượt qua giới hạn của bản thân, cảm giác khi đặt chân lên đỉnh núi thật tuyệt vời.

- Em giống em gái anh, rất dũng cảm. Trong suốt những ngày tháng lang thang như vậy, có bao giờ em thấy cô đơn không?

- Em thấy mình mạnh mẽ nhất khi đang cố quên đi một ai đấy, và cô đơn nhất khi nhớ về người ấy. Anh nhớ cảnh hoàng hôn lúc chiều không? Hoàng hôn lúc nào cũng thật đẹp, nhưng cũng thật buồn. Nó làm cho con người ta cảm thấy yếu đuối.

Câu chuyện bị đổi hướng đột ngột, và tôi biết em không còn muốn nói thêm nữa. Tôi kể cho em nghe về Hà Nội: về Hồ Gươm, hồ Tây, về cầu Long Biên và chợ hoa Quảng Bá... Tôi hẹn em một ngày sẽ đưa em đi khắp đất Hà Nội. Đổi lại, em sẽ làm thổ địa khi tôi vào đến Huế.

Càng về gần sáng, các câu chuyện thưa dần. Mọi người dần chìm vào giấc ngủ. Có gì đấy, chạm vào tim tôi, thật khẽ. Em đang tựa vào vai tôi ngủ ngon lành. Và tôi có thể cảm nhận thấy, bàn tay của em đang rất gần bàn tay tôi. Vậy mà rồi, tôi lập tức rút tay lại, thở thật khẽ, ngắm nhìn em ngủ yên bình. Tôi đã không nắm tay em.

Tam Đảo trở thành một kỷ niệm đẹp đối với chúng tôi. Khi về Hà Nội, tôi đã thực hiện đúng lời hứa của mình: đưa em đi ngao du phố phường. Đôi khi, tôi mơ màng nghĩ về cái năm tay chưa kịp thực hiện kia. Những ranh giới mong manh, ký ức mơ hồ lại trở nên lấp lánh và đẹp đẽ nhất.

Khi em gái tôi hỏi: "Thế nào, gái phượt có nguy hiểm không?" Tôi cười: "Rất nguy hiểm đấy!" Thật nguy hiểm nếu lỡ nhìn thẳng vào đôi mắt của họ, vì đôi mắt ấy có nắng, khiến ta phải nhớ mãi. Nhưng sau chuyến đi này, tôi thấy mình đã trở thành người dũng cảm nên sẵn sàng đối mặt với những "nguy hiểm" như vậy. Còn lời hẹn vào Huế nữa. Tôi thấy rất vui. Vì xem chừng say nắng đâu có hại gì, khi mà ánh nắng ấy lại đến từ một đôi mắt?

Theo Hoàng Giang Lê (báo Vietnamnet), ảnh internet
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Chơi núi

(SGTT) - Du sơn ngoạn thuỷ tự cổ chí kim có khi nào không là thú chơi tao nhã, mà có tâm hồn phóng khoáng như mây gió thì mới yêu được núi. Và tất nhiên, cũng phải có sức mới có thể vịn đá băng khe để lên tới những nơi lưng chừng trời.

Du lịch kiểu này bây giờ không còn là thú chơi của tao nhân mặc khách kiểu Lý Bạch xưa. Mà là phương thức phượt đầy chất lãng mạn của những người đã quá ngao ngán đường phố Hà Nội ngột ngạt khói xe, phố núi Sa Pa nhôm nhoam cửa kính và chằng chịt biển hiệu xanh đỏ, cũng đã đủ dị ứng với các thị trấn, thị tứ miền núi khác mà nơi nào cũng nhan nhản nhà nghỉ, quán nhậu.

Chiêm ngắm núi từ thấp đến cao

Đành rằng trên những cung đường Tây Bắc hay Đông Bắc không thiếu cảnh đẹp hoang sơ, song để tập hợp được đầy đủ cung bậc cảnh sắc từ mây tới ruộng bậc thang, từ nhà trình tường vàng óng ả trong nắng cho tới vạt váy đỏ rập rờn theo mỗi bước chân sơn nữ… thì hành trình ngắm núi sẽ bao hàm đủ. Núi ở đây không phải là một chỗ nào cụ thể mà bao gồm nhiều điểm khác nhau. Nơi gần nơi xa, nơi hiểm trở gian truân, chỗ khá gần với khu du lịch, mỗi rặng núi một vẻ khác nhau, nhưng đều hàm chứa vẻ hiểm trở và hùng vĩ của non sông cẩm tú.

Xưa kia, khi các cung đường Tây Bắc còn khá gian truân để đi bằng xe máy thì giới du lịch vẫn rủ nhau lên đỉnh Hàm Rồng ngay thị trấn du lịch Sa Pa để ngắm mây. Mây ở đây rất lạ, khi có khi không, đang quang quẻ trời xanh nắng vàng như mật bỗng chợt mây ùn ùn từ đâu đổ về xoá nhoà cảnh vật. Đứng trên sân mây ở núi Hàm Rồng mà nhìn xuống Sa Pa bỗng thấy thị trấn khác hẳn đi, cũng là những mái nhà, hàng cây quen thuộc mà hình như mang hồn phách khác, nhất là khi mây hay sương tràn về che bớt những bình inox, dây điện, bảng quảng cáo… và trả lại cho thị trấn nhỏ vẻ lãng mạn xa xưa.

Đệ nhất hùng sơn ở xứ này tất nhiên là đỉnh Fansipan cao 3.143m, đích đến của những tay leo núi. Song thật lòng mà kể thì đỉnh này chỉ leo nhằm mục đích chinh phục cột mốc thôi, còn về đẹp phải nhắc tới ngọn Ngũ Chỉ Sơn mà dân leo Fansipan ai cũng từng chiêm ngưỡng. Sừng sững đứng giữa một dải núi non trùng điệp của rặng Hoàng Liên Sơn, đỉnh núi mang khí thế ngất trời, được biết là ngọn núi cao thứ hai ở Việt Nam và cũng là thử thách ghê người cho những tay leo núi mạo hiểm. Không như tranh thuỷ mặc đã vẽ núi ắt hẳn có chùa, cổ tùng, mục đồng hay lão hổ, Ngũ Chỉ Sơn chẳng có chùa cũng không có đạo quán, chỉ là đỉnh núi nhọn vươn thẳng lên trời xanh, quanh năm sương giăng mây phủ và mỗi khi lộ ra trong thời tiết trong trẻo thì vẻ đẹp mê hồn.

Con người và cảnh sắc trong núi

Cũng đẹp như thế là mấy đỉnh núi ở phía sau đèo Ô Quy Hồ, ven con đường thiên lý nối Lào Cai tới Yên Bái. Núi tiếp núi, đèo tiếp đèo, trên con đường đó thấp thoáng những bản làng đẹp như tranh, có dòng suối chảy lững lờ mà mỗi chiều các chị, các cô người Thái vẫn tới tắm theo đúng lối nguyên sơ như cây cỏ. Cảnh phụ nữ Thái tắm suối đã từ bao lâu nay là niềm say mê cho các tay nhiếp ảnh và cánh lữ hành, đi vào nỗi nhớ đằm thắm sau hành trình, để lại phía sau cả bản làng, cả núi rừng đẹp như chốn Thiên Thai.

Lên tới Yên Bái, cảnh sắc núi sẽ khác bên Lào Cai đôi chút, còn khi đã qua đèo Khâu Vai để nhập vào thế giới của ruộng bậc thang thì những ngọn núi ở đây lại chứa vẻ đẹp hiền hoà hơn, êm dịu hơn. Không còn cái khí chất hùng vĩ ngút trời, không có những vạt núi nhọn và khe đá hiểm, chỉ còn triền miên vạt núi được xẻ thành ruộng bậc thang, tập hợp từ Tú Lệ tới Mù Cang Chải để tạo nên bức tranh tuyệt đẹp vào mỗi mùa lúa chín hay mùa vào nước. Không biết đã qua bao nhiêu đời cần mẫn mà các sườn núi được gọt phẳng phiu, đắp bờ, dẫn nước... để phục vụ cho việc gieo cấy của các bản làng người Mông.

Mỗi mùa lúa chín, các nhóm nhiếp ảnh lại từ khắp nơi tìm về, chiêm ngưỡng và ghi lại hình ảnh của những vạt ruộng đẹp như mơ. Đi sâu theo con đường La Pán Tẩn, ngược lên sườn núi chênh vênh, càng lên cao tầm mắt càng được mở bung với ngút ngàn ruộng trên cao, ruộng dưới thấp. Và ở nơi tận cùng con đường nhỏ sẽ là một hình ảnh tuyệt đẹp, một đỉnh núi nhỏ tròn trịa như mâm xôi nằm giữa những thửa ruộng đa hình đa sắc xung quanh. Tháng 9 lúa vàng, tháng 6 mùa vào nước, mỗi năm hai lần giới chơi ảnh lại lặn lội tới Mù Cang Chải, ngược xuôi trên những con đường vào La Pán Tẩn, Chế Cu Nha… để ngắm nhìn cảnh sắc hùng vĩ của núi và những mảng đồ hoạ đẹp như mơ của ruộng bậc thang.

Chơi trên núi và vào thăm những bản người Mông chênh vênh giữa lưng chừng trời, ngắm người phụ nữ địu con ra ruộng, nhìn lũ trẻ chơi với nhau trên bờ ruộng mới thấy cuộc sống thật đơn giản theo đúng lý của nó, còn những phức tạp huyền hoặc của đời thường do chính con người tạo ra. Buổi tối về nhà trọ, uống với nhau chai rượu táo mèo, thưởng thức món gà với xôi nấu từ nếp Tú Lệ nức danh khắp vùng Tây Bắc, lôi máy ảnh ra ngắm lại file, cuộc đời du ngoạn có lẽ chẳng có thú nào bằng lúc đó.

Rồi còn nhiều lắm những dải núi hùng vĩ ở miền Đông Bắc, từ Hoàng Su Phì cho tới Mã Pí Lèng, trên cung đường tới Hà Giang phô bày biết bao nhiêu ngọn núi đẹp. Hai đỉnh núi tròn trịa đẹp như bầu ngực thiếu nữ ở Quản Bạ, những dãy núi đá tai mèo sắc nhọn khô khát ở Đồng Văn, triền núi sâu hun hút khi đứng trên đèo Mã Pí Lèng nhìn xuống dòng Nho Quế nhỏ như sợi chỉ chảy ngoằn ngoèo dưới vực…

Mỗi nơi một vẻ, cảnh sắc miền cao có khi nào dùng lời mà tả cho hết, bởi vậy, dù trên thực tế vùng sơn cước chẳng bao giờ gặp những hình tượng kiểu như đạo quán uy nghi thâm trầm, chùa cổ u tịch khuất trong mây như truyện kiếm hiệp, nhưng đi ngao du vào núi vẫn là cái thú chơi đầy huyễn dụ. Biết đâu, ở nơi nào đó, ta lại gặp cảnh sắc hệt Từ Thức nhập Thiên Thai?

Theo Thái A (Sàigòn Tiếp Thị)
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Sức hút km0.

(HGO) - Không thấy nhiều người Hà Giang quan tâm, nấn ná bên km0, một cột mốc được làm bằng đá và đặt trang trọng ở Công viên cây xanh bên QL2, thuộc phường Nguyễn Trãi, TPHG.

Nhưng lạ thay, rất nhiều du khách cứ đến Hà Giang là đến ki-lô-mét (km0) và dứt khoát phải chụp cho mình một tấm ảnh bên Km0 – trung tâm Hà Giang.

Rồi sau đó họ ngắm nghía, sờ mó, ôm và cả hôn lên cái cột mốc “không biết nói” này. Có người dân Hà Giang ví đùa, cứ đà này nhiều năm nữa, cột km0 sẽ nhẵn thín vì... du khách.

Đã từ lâu nay, đặc biệt là khi Cao nguyên đá được công nhận là Công viên địa chất Toàn cầu, lượng khách du lịch đến với Hà Giang đông lên trông thấy. Du khách đến không chỉ vì vẻ đẹp riêng biệt và “nguyên chất” của Hà Giang mà còn vì đây là miền đất Địa đầu Tổ quốc. Vì thế, trong thâm tâm bất kỳ người Việt Nam nào, đều có mong mỏi một lần được với tay đến đất Hà Giang tột Bắc cũng như được chạm chân đến Đất Mũi tột Nam của Tổ quốc. Đến Hà Giang, đến được đỉnh Lũng Cú là thỏa ước, nhưng được chạm tay vào km0, “trái tim” ở miền Địa đầu có lẽ là một cảm xúc khác lạ và đầy tự hào!

Trong rất nhiều đoàn khách du lịch tìm đến km0 – Hà Giang, chúng tôi gặp bạn Đào Văn Quý cùng một nhóm bạn trẻ đến từ thành phố Hồ Chí Minh. Quý hào hứng chia sẻ, mình đã mong ước được đến với Hà Giang lâu rồi, lần này chúng mình đã thỏa ước. Trong hành trình ở Hà Giang, ngoài Cao nguyên đá và Cột cờ Lũng Cú, km0 là một điểm mà chúng mình không thể bỏ qua.

Xem rất nhiều thông tin nói về Hà Giang trên internet, km0 là một điểm được nhắc đến khá nhiều. Do đó, khi đến Hà Giang, anh em trong đoàn đều nhắc phải đến và chụp ảnh tại km0 này. Bạn Nguyễn Công Kiên cùng nhóm bạn thuộc nhóm “phượt” từ Hà Nội cho biết, đến Cà Mau, người ta chỉ tiến ra Đất Mũi chứ không có thêm “khái niệm” km0 như ở Hà Giang...

Không biết các tỉnh khác trong cả nước có xây dựng cột km0 hay không, nhưng hiện nay chỉ thấy km0 Hà Giang là được biết đến và được người dân nhiều nơi trong cả nước quan tâm mỗi khi đến Hà Giang. Mới đây, Thủ đô Hà Nội cũng từng bàn luận về việc xây dựng cột mốc km0 ở Hồ Gươm, nhưng đến nay vẫn chưa có thông tin gì về việc triển khai này.

Km0 chỉ là một cột mốc chỉ dẫn địa lý, giao thông, dù không phải là địa điểm du lịch, nhưng nó đã tự nhiên trở thành một điểm đến có sức hút lạ kỳ với nhiều du khách trong và ngoài nước. Đứng ở km0, thấy nhiều người ngoài tỉnh cứ nấn ná, cứ cảm xúc với “trái tim” bằng đá này, tôi cảm thấy tự hào hơn vì mình được sống ở miền đất mà nhiều người mong được đến.

Theo HUY TOÁN (Hà Giang Online)
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Khởi công dự án cáp treo Fansipan

Đỉnh Fansipan (Phan xi păng) với độ cao 3.143 mét có địa hình hiểm trở với những vách đá cheo leo đựng đứng, vực sâu hàng nghìn mét, khí hậu khắc nghiệt và sức gió mạnh quanh năm.

Fansipan - Nóc nhà Đông Dương là điểm đến hấp dẫn, nhưng tới nay chỉ có rất ít những du khách trẻ tuổi dám dấn thân vào hành trình mạo hiểm này.
Họ phải vượt những vách núi cao, rất nguy hiểm, phải ngủ lại đêm nơi lưng chừng núi, trong giá lạnh tê người, phải chặt cây rừng đốt sưởi, thậm chí đối mặt với rắn rết, côn trùng lạ, và ngày hôm sau lại tiếp tục hành trình khắc nghiệt.

< Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải phát biểu tại lễ khởi công dự án cáp treo 3 dây Fansipan - Sapa.

Khi hệ thống cáp treo được xây dựng xong, hành trình 2 ngày đêm vất vả chinh phục Fansipan của du khách sẽ được rút xuống còn 15 phút, với vận tốc của cáp treo độc đáo này là 8m/s.

Cáp treo lên đỉnh Fansipan là hệ thống vận hành liên tục với độ dài toàn tuyến khoảng 7 km. Độ chênh tuyệt đối của ga đi và ga đến là 1.404m. Công suất vận chuyển tối đa 2.000 lượt khách mỗi giờ với những cabin như một chiếc xe buýt nhỏ, sức chứa tới 35 khách.

Đây cũng sẽ là hệ thống cáp treo 3 dây độc đáo, lần đầu tiên có tại châu Á, là hệ thống cáp treo 3 dây dài nhất, cao nhất và là một trong những cáp treo phức tạp nhất thế giới. Cáp treo lên Fansipan sẽ có điểm đầu tại tổ 11 (thuộc thị trấn Sapa), vượt qua thung lũng Mường Hoa kết nối với các điểm du lịch mới và lên đỉnh Fansipan ở cao độ 2.900-3.000m. Từ đây lên tới đỉnh cao nhất 3.143m không còn bao xa.

Cáp treo 3 dây Fansipan không cần đến hệ thống cứu hộ thông thường bởi trong bất cứ hoàn cảnh nào, trong bất kỳ khí hậu, thời tiết khắc nghiệt đến thế nào, sức gió tại đỉnh núi có mạnh đến đâu, thì hệ thống cáp treo 3 dây này cũng sẽ đưa du khách xuống chân núi an toàn.

Song song với hệ thống cáp treo, quần thể dự án tại Fansipan sẽ bao gồm hệ thống khách sạn 4-5 sao, khu vui chơi giải trí, ẩm thực, một down town mới mang nét kiến trúc văn hóa Sa Pa  cổ và sân goft 18 lỗ, phục vụ nhu cầu giải trí cao cấp cho Lào Cai và Sa Pa. Đặc biệt, một khu du lịch tâm linh sẽ được xây dựng tại đây.

Lào Cai đang là một trong những tỉnh nghèo so với mặt bằng chung của Việt Nam. Hơn nữa, thiên tai, lũ quét, mưa đá thường xuyên khiến cuộc sống của đồng bào càng khó khăn.
Số lượng khách tới Lào Cai hiện vào khoảng 960.000 lượt, trong đó chưa đến một phần ba là khách quốc tế. Chủ đầu tư - Công ty TNHH Dịch vụ Du lịch Cáp treo Fansipan Sa Pa kỳ vọng kỳ vọng quần thể dự án xây dựng thành công sẽ góp phần thu hút lượng lớn khách du lịch đến Sa Pa lên tới hàng triệu lượt mỗi năm.

Tác dụng tiêu cực từ cáp treo khó trách khỏi nhưng tích cực thì vẫn có. Vậy nên người ta vẫn xây dựng cáp treo - và nếu bạn thích chinh phục đỉnh cao nhất Đông Dương bằng chính sức mình thì hoàn toàn có thể thực thi.

Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Sau một chuyến đi...

Mình vừa về sau một chuyến đi 5 ngày. Mặc dù chỉ vượt những nơi đã qua nhưng đi theo cung cách của bọn mình cũng lộ ra nhiều cái mới về con đường, nơi ở... và từ đấy sẽ có những thông tin mới nhất liên quan đến cung đường vào Bình Tiên, đường đi Vĩnh Hy, đường từ Vĩnh Hy đi Phan Rang, đường đi Sơn Hải và từ đây đi Cà Ná...

Kế tiếp là một ngày thanh thản ở biển Cà Ná yên bình, ngắm nhìn làn nước trong xanh của một trong những bãi biển đá đẹp nhất nước.

Những bài viết sau chuyến đi cũng sẽ đề cập đến khu Suối Nước ở Mũi Né, những ngày ở bungalow hoang sơ - đêm nghe gió hú... nhưng giá khá bèo bọt, chuyến leo lên Hòn Rơm giữa chiều lộng gió... v.v.
Phần cuối cũng sẽ đề cập đến bãi đá và bãi tắm tuyệt đẹp ở phía Đông Bắc mũi Kê Gà, một nơi mà bạn có thể cắm trại, chụp ảnh cưới... với một góc nhìn lạ đẹp tuyệt vời.

Nói chung, một chuyến xã stress thường thôi nhưng cũng có những điều hay hay đáng biết. Trong một hai hôm nữa, sau khi mình lọc các ảnh thì sẽ khởi đăng.
Bạn sẽ đón xem nhé.

Điền Gia Dũng
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Hai mảnh ghép từ Sầm Nưa

(VnExpress) - Một ngày cuối thu, sau khi sắp xếp công việc, tôi tấp tểnh cùng các 'giang hồ' chuẩn bị hành trang cho chuyến đi bụi bằng xe máy đầu tiên trong đời. Lộ trình: Hà Nội – Mộc Châu – cửa khẩu Lóng Sập – Viêng Xay - Sầm Nưa, một chuyến đi sang đất nước anh em Lào bằng xe máy. Năm người trong đoàn, tôi chỉ quen duy nhất bà chị chơi cùng. Vì bận công việc, tôi và một xế chạy trước, hẹn gặp nhau tại một điểm trên Hòa Bình.

Hai kẻ độc hành lao đi trong sương đêm. Chạy tới Hoà Bình theo đúng như hẹn trước, tôi và xế dừng lại ăn tối. Hai bên đường Cao Phong toàn cam là cam. Xế chạy chậm nhìn cam bày trên kệ đầy vẻ lưu luyến rồi phóng thẳng tới Mường Khến và dừng chân tại một nhà nghỉ nhỏ. Gần nửa đêm, xe chị bạn mới tới nơi, lần đầu tiên tôi biết mặt hai xế còn lại và cũng không có nhiều ấn tượng.

< Mỗi chuyến đi là một câu chuyện dài với nhiều trải nghiệm thú vị.

Trời đất bảnh bao khoác trên mình chiếc áo thu màu nắng tuyệt đẹp. Con đường 6 được dát một lớp sương mỏng manh khoe sắc trong nắng. Những nhành cây, ngọn cỏ bên đường còn nhóng nhánh sương đang khoe sắc dưới ánh nắng rực rỡ. Mộc Châu mới có vài cánh đồng cải trắng thấp lè tè, hoa thưa thớt. Những dải mây dã quỳ cũng chưa thấy đong đưa trong gió và vườn hồng lúc lỉu quả đang nấp đâu đó sau những lùm cây xanh. Nhưng hoa đào và hoa mận đã điểm tô trong một vài khu vườn. Lòng tôi reo vui vì cảm giác mát lạnh ùa tới, bảo sao mà cánh du lịch bụi lại thích phi xe máy chạy đến vùng đất này đến thế.

Cửa khẩu Lóng Sập là đây. Chúng tôi vào tận nơi, lôi đống hộ chiếu ra đàng hoàng, hùng dũng vác con xe chạy vào tận cổng hải quan. Năm chiếc hộ chiếu được bày trên mặt quầy. Năm nụ cười toe chờ đợi được làm giấy xuất cảnh. Rồi mọi chuyện cũng êm xuôi, 3 chiếc xe phóng qua cửa khẩu, tiến về phía của khẩu Pa Háng của Lào. Năm chiếc hộ chiếu lại đặt trên bàn cửa khẩu Lào.

< Buổi sớm ở Vieng Xay.

Mùa khô, mảnh đất Lào ít mưa, lúa đang vào mùa thu hoạch. Những thửa ruộng bậc thang thấp tè bám tới chân núi mà không leo lên nữa, lúa đã chín vàng khô trên đồng. Thi thoảng mới gặp được cảnh người ta gặt lúa. Lúa đã quá nắng, hạt xẹp, khô đi và đang ngả dần sang màu xám.

Tới con suối vắt ngang qua đường, cả hội dừng lại nghỉ xả hơi. Vui nhất là cảnh bà chị và xế đi cùng co chân lao xe qua rồi lao lại vài vòng qua dòng suối nhỏ. Hai người nhí nhảnh quá khiến gã xế già đi một mình cũng bắt chước theo. Cả ba trông thật trẻ trung. Chả bù cho hai kẻ ít tuổi hơn trong đó có tôi, đang đứng xem và cười hết cỡ.

< Sầm Nưa.

Cuối đoạn đường xóc bắt gặp một cái thác, nó hơi thấp nhưng là duy nhất và đẹp nhất cái chốn heo hút này. Thác nước như lời chào thân ái của mảnh đất Lào sau hơn 75km đường gian nan. Hoa dập dờn sau mỗi khúc quanh và Sầm Nưa đón chúng tôi bằng một cổng chào hoa lau trắng tuyệt đẹp.

Dạo một vòng quanh thị trấn nhỏ về đêm, cả hội ăn bữa tối ngon miệng với xôi, đồ nướng và cùng tham dự một đám cưới của người Lào. Tôi ngồi chung với mấy anh chị người Lào thân thiện trong khi 4 người còn lại đã cùng vào nhảy điệu Lamvong. Anh chàng xế và bà chị đi cùng vui vẻ tập theo điệu nhảy, trông họ thật thoải mái. Nhìn anh chàng múa trông thật buồn cười, gương mặt sáng bừng lên trong ánh sáng nhập nhoạng của ngọn đèn, tự dưng thấy đáng yêu, ngồ ngộ. Một ngày kết thúc với sự hả hê, vui vẻ.


< Cùng đi trên một hành trình dài.

Ngày thứ hai của cuộc hành trình, chúng tôi chọn qua cửa khẩu Na Mèo, Thanh Hóa để trở về Việt Nam. Đường về đã được trải nhựa đẹp đẽ, hai bên vàng rực những vạt hoa dã quỳ. Lũ chúng tôi nhảy xuống xe, chụp ảnh. Trong lúc lố nhố chụp chụp, cười cười, một bàn tay đặt nhẹ lên vai, kéo tôi vào chụp ảnh chung với với mọi người. Tôi quay lại, đó là anh, anh chàng xế của bà chị đi cùng, đang nở nụ cười rạng rỡ với tôi. Một cảm giác ấm áp kỳ lạ về một người bạn đường mới quen nhưng đáng tin cậy.

Sau chuyến đi một tháng, tôi chính thức nhận lời yêu và một đám cưới đã diễn ra trong niềm vui chia sẻ của nhiều bạn bè trong giới đi “bụi”, những người bạn của chồng tôi và của tôi. Mường Khến, điểm gặp đầu tiên của chúng tôi cũng là tên gọi hàng ngày tôi gọi con trai, bé Khến, cậu bé ra đời vào tháng 11, sau 2 năm ngày đầu bố mẹ bé gặp nhau.

Đến bây giờ, thi thoảng chồng tôi lại xin phép vợ khăn gói lên đường cho đỡ cuồng chân. Đôi lúc lại thấy anh hí hoáy ghi lại những miền đất muốn đến vào cuốn sổ tay. Trong tim anh, dòng máu xê dịch vẫn cuộn chảy không ngừng và cả tôi cũng thế.
Xem nguồn >

Theo Ekcom (VnExpress)
Du lịch, GO!

Đọc tiếp