Hiển thị các bài đăng có nhãn Ẩm thực Tiền Giang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ẩm thực Tiền Giang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thưởng thức bánh canh bột xắt ở Tiền Giang

Bánh canh có cái tên “lạ” này là món ăn nổi tiếng và gần gũi với người dân ở hai tỉnh Tiền Giang và Bến Tre.

Sở dĩ có tên gọi bánh canh bộ xắt vì để làm bột bánh canh người ta sẽ dùng bột gạo, nhào nặn theo công thức riêng của từng người. Thông thường người ta sẽ vo gạo sạch, ngâm mềm, đem xay thành bột nước, rồi cho vào túi vải đăng cho thật ráo nước. Bóp bột đã đăng ra mâm, dùng nước thật sôi rưới đều lên bột (gọi là sú bột), nhồi bột thật đều tay, sao cho bột sú không được khô cũng không được nhão.
 
Sau đó, ngắt từng cục bột nhỏ vừa đủ để có thể cán dẹp dán vào thành chai thủy tinh. Người nấu vừa cầm cổ chai, vừa lăn vòng chai, vừa đưa lưỡi dao bén ngót xắt đứt từng miếng bột gạo thành sợi rơi vào nồi nước đun sôi, chú ý tay xắt phải thật đều thì sợi bánh mới ngon và đẹp. Vì thế chữ xắt ở đây có nghĩa là cắt đấy vì theo cách gọi của người miền Tây vẫn quen gọi cắt thành xắt. Dần dần tên gọi bánh canh bột xắt trở nên quen thuộc với không chỉ người miền Tây mà còn với những ai trót lỡ nếm qua món bánh canh ngon tuyệt này!
 
Đến Tiền Giang nếm món bánh canh bột xắt - anh 1
 
Đến Tiền Giang nếm món bánh canh bột xắt - anh 2
 
Bánh canh bột xắt không được nấu cùng thịt heo, thịt giò heo như bánh canh Trảng Bàng ở Tây Ninh hay món bánh canh cua quen thuộc của Sài Gòn. Bánh canh bột xắt được nấu cùng thịt vịt và huyết vịt được nấu cùng nếp dẻo tạo thành món huyết nếp đặc sắc và lạ miệng cho món bánh canh.
 
 
Do nấu bằng bột gạo nên nước bánh canh thường sền sệt và có màu trắng đục chứ không loãng như bánh canh bột lọc vẫn hay ăn ở Sài Gòn đâu nhé. Một điểm thú vị nữa của món bánh canh này chính là nước chấm. Bánh canh bột xắt không được ăn cùng nước mắm chanh ớt quen thuộc mà có hẳn loại nước chấm riêng đó là nước mắm gừng. Thích nhất là cảm giác chấm miệng thịt vịt vàng ươm, miếng huyết nếp mềm dẻo vào nước mắm gừng chua chua cay cay, thơm mùi gừng đặc trưng.
Đến Tiền Giang nếm món bánh canh bột xắt - anh 4
 
Đến Tiền Giang nếm món bánh canh bột xắt - anh 5

Đến Tiền Giang nếm món bánh canh bột xắt - anh 6
 
Về miền tây, đặc biệt là khi đến hai tỉnh Tiền Giang và Bến Tre thì bạn sẽ dễ dàng được nếm qua món ăn ngon tuyệt cú này. Bạn có thể ăn bánh canh bột như một món ăn cho bữa sáng, cũng có thể ăn trưa với bánh canh bột tuy nhiên người dân Tiền Giang và Bến Tre lại rất thích ăn bánh canh vào chiều tối, thậm chí bánh canh bột còn được bán tới tận khuya.
 
Thích nhất là những buổi tối mát mẻ, được ăn một tô bánh canh bột nóng hổi, bỏ thật nhiều tiêu nhiều hành. Hì hụp húp nước bánh canh thơm ngọt, ăn miếng thịt vịt mềm dẻo cùng nước mắm gừng thì không có gì sánh bằng.
 
Vì thế nếu có dịp ghé qua Tiền Giang hay vi vu ở xứ dừa Bến Tre thì bạn hãy dành chút thời gian để nếm qua món bánh canh bột xắt này.
Theo afamily



twitter facebook Zing.me Hot!Go.vn more

Đọc tiếp

Ăn gì khi đến Gò Công Tiền Giang ?

Em Gò Công một phần giống em Pleiku - có nắng có gió, phần tựa em xứ Quảng - có biển có sông. Nổi hơn cả lại là nguồn hải sản nước lợ phủ phê và nụ cười đôn hậu.
Không ít người bạn than vãn rằng, về quê bà Từ Dũ không biết tìm ăn ngon ở đâu. Đúng là mấy kẻ "đơn giản đến thanh thản".
Sản vật vùng này phong phú. Bởi là nơi hợp lưu của nhiều nhánh sông, cửa biển: Vàm Cỏ Đông, Xoài Rạp, cửa Tiểu..., nên cá tôm thích bám trụ cũng để… thưởng thức ẩm thực. Các chuyên gia hải sản trong nước cũng như một số người sành ăn, kiến thức rộng quả quyết: chính chất lượng hệ phiêu sinh nước lợ (nước xà hai) đã làm cho hải sản thơm ngọt lạ.
Lộng lẫy “miss” nghêu Nam bộ
Đơn cử với con nghêu. Đem luộc thôi, kèm 1 - 2 trái ớt hiểm giã giập khử tanh, mới 5 - 7 phút sau đã nghe thơm lừng mùi sữa bắp nếp. Vài đồng nghiệp biết ăn, nghe vậy vội mạnh miệng phản bác: “Dóc tổ”!
Thế nhưng, có dịp về bãi biển Tân Thành tác nghiệp - cách thị xã Gò Công, tỉnh Tiền Giang khoảng 15 Km, nếm thịt nghêu tơ, có người buộc miệng khen: “Ồ! Đáng nể thật!”
Thịt nó giòn lẫn ngọt đậm, mập ú, lưỡi trắng phau. Cắn vào 5 - 7 con đủ say cái ngon! Nếu bạn gặp những con mình hơi ửng hồng (nhạt hơn sò lông) thì càng tuyệt. Bởi chúng đang ôm trứng, thêm vị bùi bùi.
Nhiều người thích chấm với nước mắm chua ngọt. Song tôi khoái chấm cùng muối tiêu “bà đẻ” (phải nướng cho tiêu thơm sực nức và muối cháy vàng - hết mùi tanh), trộn ít ớt bằm ngâm giấm, vắt nửa trái tắc hườm hoặc miếng chanh giấy mọng nước, thoảng mùi vị chua thanh đủ làm khổ sở mấy kèn công phồng má thổi kèn!
Mùa nghêu mập ở đây kéo dài từ sau tết Nguyên Đán đến đầu mùa mưa. Con nào nổi gân hình vòng cung càng rõ trên vỏ thì thịt càng đầy, theo “mụ nghêu” Trần Văn Vinh ở ấp Cầu Muống, xã Tân Thành, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang.
Từ năm 2000, nghêu nơi này đã đủ chuẩn xuất sang châu Âu. Trong khi nghêu Bến Tre, Cần Giờ còn chờ xét duyệt về chất lượng.
Và nhiều cái lưỡi tinh tế khu vực Nam bộ bình chọn về “thánh địa” nghêu ngon thổn thức như sau: nhất Gò Công, nhì Bến Tre, ba Cần Giờ.
Luộc nghêu hàng cao thủ là không cho nước vào và canh nó vừa hé miệng (nở búp) thôi. Nếu để quá lửa, nó hả toét miệng, thịt teo bớt, dai hơn và mất ngọt.
Bù lại, bạn lắng nước luộc đem nấu tô canh rau tập tàng, sẽ ngọt thơm gấp bội. Nước canh đục màu sữa tươi, thoang thoảng hương vị rong rêu tinh sạch. Rắc vào ít tiêu sọ giã lúc tắt lửa, khi khói canh đang lững lờ thì mộng bỏ… dưới hoa về chui vào tô canh!
Tuy vậy, nghêu đại (loại gần bằng chén nước chấm) như gái nạ dòng - thịt lạt, dai. Lý tưởng nhất là, chọn cỡ 45 - 50 con/kg. Tách ra, nấu món hầm nghệ theo kiểu triều Nguyễn (báo SGTT đã đăng). Mới húp muỗng nước thôi, đã thống sướng vô cùng!
Cần lưu ý thêm về các từ: nghêu “nguội” với “nóng”, do dân địa phương thường gọi. Cả hai dạng này ăn đều dở. Do nước thủy triều có ngày không cạn sát nên ngư dân cào bắt nghêu chưa được. Những ngày đó, tiểu thương vẫn trữ nghêu cũ để bán cho du khách; hay vì họ bán ế vài hôm, khiến rổ nghêu ốm hẳn (nguội). Hoặc gặp nghêu mới lên (nóng), miệng còn ngậm ít cát, ăn vào dễ bất mãn.
Và ước tính, tổng diện tích bãi nghêu Tân Thành rộng khoảng 1.800ha, năng suất trung bình khoảng 7.000 - 10.050 tấn/năm, thông tin từ phòng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang. Nếu suông sẻ, phải mất ba năm ròng, một trứng nghêu cám bằng hạt cát mới lớn thành con nghêu thịt.
Có một chỗ thường bán nghêu ngon, giá vừa phải là quán chị Tẻ bến đò, thuộc ấp Mỹ Xuân, xã Tân Trung, thị xã Gò Công, tỉnh Tiền Giang. Nơi đây, cách bến đò Mỹ Lợi khoảng 4 - 5km, theo trục quốc lộ 50 chạy về chợ Gò Công, rẽ trái vào bờ đê, sát nách con sông Vàm Cỏ. So ra, gần hơn đi bãi biển Tân Thành khoảng 20km, tính từ hướng TP.HCM xuống.
“Ngư khôi” dứa, úc...
du lich go
Nhờ ở cạnh bến đò Mỹ Điền, chốn giao thương “quà sông, biển” từ ba phía: Long Hựu, Cần Đước (Long An), Cần Giờ và Gò Công Đông, cho nên chị Tẻ có dịp mua tận gốc nhiều hải sản do ngư dân giăng lưới, đi ghe cào, móc (cua)... bắt được.
“Cá còn lội. Tôm còn búng. Cua còn kẹp. Bạch tuộc còn đeo và nhiều con còn... nhúc nhích”! Ông Nguyễn Văn Ra, nguyên trưởng phòng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang đã tặng cho quán câu slogan này.
Mặc dù, chủ quán không hề thuê người kẻ bảng, treo những dòng chữ ấn tượng ấy. Thế nhưng, không ít người thuộc khu vực phía Đông Gò Công, đã tự để bụng.
Thỉnh thoảng có cá chìa vôi nặng 10kg/con, cá sửu cỡ 11 - 12kg/con, cá dứa 18kg/con còn bơi lúc lắc..., chị Tẻ bật cái “a lô” báo tin, chừng mười phút sau đã cò vài ba chiếc xe hơi hoặc chục xe tay ga chạy tới “chia cá hiếm”.
Điểm đặc biệt của quán là không có thực đơn. Chị Tẻ ngưng vớt tôm càng giải thích: “Nguyên liệu của quán tùy theo con nước (kém hoặc rong), theo mùa nên thực đơn tốt nhất là tùy cơ ứng biến.”
Anh Tám Nhịn, ở ấp Muôn Nghiệp, thị xã Gò Công, tỉnh Tiền Giang, chủ cơ sở mắm Hoàng Đệ cũng là khách mối ở đây. Dụi điếu thuốc, anh Tám cười hề hề nói: “Mình thích con gì, khúc bụng hay đầu hoặc đuôi, cứ chỉ ngay - họ đều vui vẻ đáp ứng. Bữa nào túi rủng rỉnh tiền thì ăn nguyên ký. Còn lép hơn, tui “chơi” nửa ký. “Hẻo” nữa thì vài trăm - gà - ram tôm càng, tôm đất. Thậm chí kẹt “đạn”, ký sổ chủ quán vẫn không “mặt lớn mặt nhỏ” như mấy chỗ khác”.
Hôm chúng tôi ghé lại, chọn một khứa bụng con cá dứa đã nặng gần cả ký, thả vào nồi cháo với ít nấm rơm bềnh bồng. Khứa cá nằm chật cả dĩa nước mắm y. Mới nhìn thôi đã bị hớp hồn!
Trưa hè yên ắng, nghe rõ tiếng gió sông khua xào xạc trên mấy tàu dừa nước (dừa lá). Cũng có những cơn gió tinh nghịch chạy lon ton vào tận chòi lá, vuốt ve mặt mũi thực khách nghe mát rượi.
Vẫn không bằng hương vị thịt cá dứa tươi ngọt đậm, béo thanh, săn chắc hết chỗ chê. Nâng ly rượu “xây chừng”, nghe anh Tám kể về những mảnh đời sông, vừa thú vị vừa bùi ngùi làm sao.
Tốn “trọn gói” 350.000 đồng cho món cháo nhớ đời, cùng bốn người bạn vong niên no cành hông, thêm một bữa hả hê trải lòng!
Còn nhiều con đang lượn lờ hoặc rục rịch, đáng để bạn cất công lặn lội - làm một chuyến điền dã về đây. Mùa này, đang rộ cá úc vàng (úc sào) bụng phệ, cỡ 700g - 1kg/con. Thịt cá ngọt bùi, béo thơm. Đem nấu lẩu bột trái bần chín (bẻ ngay cạnh bãi sau của quán) hoặc nướng muối ớt - gói kín trong miếng lá chuối non - đều ngon “nhức răng”!
Tuy nhiên, ngư dân khu này thường giăng lưới cá úc theo con nước kém, được 8 ngày trong tháng, từ ngày 11 - 17 và 22 - 26 âm lịch.
Đừng quên những con vọp ruột căng múp. Nướng mỡ hành, ngọt thơm ngất trời!
Mới hơn là loại ốc cau, cỡ đầu ngón tay cái người lớn, được đánh bắt bằng cách thả “rập đuôi chuột” xuống đáy sông, giống cách ngư dân miền Trung bẫy ghẹ.
Vỏ nó nổi màu xanh non của tàu cau ta, giữa thân bầu bầu hơi giống con chim ốc cao. Phần thịt lưỡi giòn ngọt na ná ốc hương nhưng không thơm bằng, còn đoạn bụng béo bùi. Đem xào với ít nước cốt dừa, búng vào dăm ba lát ớt sừng trâu, trải tiếp một lớp thảm rau răm non mướt hoặc hấp cùng nhiều củ sả tươi đập giập hay xào tỏi đều để thèm về sau. Lể mỏi tay, mất 60.000 - 70.000 đồng/kg. Khỏi nhức đầu về chuyện... đổ vỏ.
Được biết, khoảng hai năm trước đám ốc này có mặt ở biển Cần Giờ. Nay chúng chu du tới sông sông Xoài Rạp (mé Gò Công Đông) và Vàm Cỏ.
Ngoài ra, một số nhân viên của quán còn có tài ca cổ thật “lảnh lót” (thánh thót). Có nàng mạnh miệng thách đố: “Hễ anh nào song ca bài “Chuyện tình Lan và Điệp” cùng em nghe “muồi” rụng... rún. Em bắt rễ liền!”
Bên cạnh đó, cũng có hai loại đặc sản Gò Công dần tuyệt tích. Đó là trái sơ ri chua, khi chín hườm “cơm” rất giòn ngọt và thơm đặc trưng. Cùng dưa hấu bãi bồi Tân Thành, dạng tròn vỏ xanh đen (dưa An Tiêm) hoặc sọc xanh viền trắng có thể nặng đến 5 - 7kg/trái. Ruột dưa đỏ tươi, ngọt lịm.
 Nguồn : SGTT
Đặc sản Tiền Giang
 


twitter facebook Zing.me Hot!Go.vn more

Đọc tiếp

Bánh tráng rế: Đặc sản Tiền Giang

Bánh tráng rế là một trong những sản phẩm truyền thống mang đậm nét bản sắc dân tộc Việt Nam. Không biết bánh tráng rế có từ bao giờ và do ai nghĩ ra, chỉ biết rằng bánh tráng rế được dùng để cuốn chả giò rế, là sản phẩm sáng tạo độc đáo của người Tiền Giang. 
Hiện nay bánh tráng rế đang được thị trường trong và ngoài nước ưa chuộng. Món chả giò rế là món ăn ưa thích của nhiều người và nó phổ biến trong thực đơn các bữa tiệc của người Việt Nam bởi cấu trúc giòn xốp và bánh có vân lưới đan xen nhau rất đẹp mắt.





Bánh tráng rế là sản phẩm được làm từ hỗn hợp bột gạo, bột bắp, bột mì ngang mà trong đó bột gạo là nguyên liệu chính. Tuy cũng làm từ bột gạo nhưng bánh tráng rế lại có hình dáng đẹp với những sợi bột mãnh mai đan xen nhau.

Hiện nay, bánh tráng rế được dùng để làm nhiều món ăn khác nhau và được nhiều người ưa thích. Do đó, nghề làm bánh tráng rế cũng bắt đầu phát triển từ sản xuất nhỏ với kỹ thuật đơn giản, phương tiện thô sơ nay đã trở thành sản xuất quy mô lớn với kỹ thuật được cải tiến chất lượng ổn định và có sự hỗ trợ của máy móc. Ở nước ta, Tiền Giang là tỉnh phát triển mạnh về nghề làm bánh tráng rế, sản phẩm sản xuất có chất lượng ổn định và phân phối đi nhiều nơi trong nước.
XEM THÊM:


Hot!

Đọc tiếp

Đặc sản cá mao ếch, Tiền Giang

Trong lần theo các anh em ngư phủ ở Vàm Láng ra đóng đáy sông Cầu (khu vực cửa biển giáp ranh giữa ba tỉnh Tiền Giang - TP. Hồ Chí Minh - Bà Rịa Vũng Tàu), tôi có nghe mọi người nhắc đến cá mao ếch. Anh Sáu Du (xã Vàm Láng), bạn đáy lâu đời của sở đáy nên biết khá rành rẽ nhiều loại cá nước mặn, kể: Hình dáng cá mao ếch không đẹp bởi phần đầu thì hơi giống con ếch, da bông đen, đầu bạnh, đuôi nhỏ, thân trên có xương vây tròn để bơi trong nước (gọi là mao) nên gọi là cá mao ếch. Tuy nhiên, thịt cá trắng có vị dai, ngọt thanh mang đậm hương vị đặc trưng của cá vùng nước mặn. Cá mao ếch sống ở nước lợ, mặn và cả nước ngọt với đặc tính sống ở đáy, hoạt động và ăn mồi vào ban đêm. Cá được khai thác tập trung từ tháng 6 đến tháng 10 dương lịch với các phương tiện chủ yếu là câu, lặn bắt, cào...
Cá mao ếch
Theo các ngư phủ ở Vàm Láng, cá mao ếch đem đi "chưng tương" là món "đúng gu" nhất với loại cá này. Sau khi sử dụng một ít nước nóng để cạo sạch lớp da bên ngoài và móc sạch ruột bỏ đi, cá mao ếch nguyên con được ướp gia vị (phải có tương hột bằm nhuyễn) rồi sắp vào dĩa cùng bún tàu, củ hành tím, nấm rơm... để vào nồi chưng cách thủy khoảng 30 phút là chín. Món này ăn nóng kèm với các loại rau thơm như lá quế, húng cây, ngò rí. Ngoài ra, cá mao ếch đem đi nướng ăn với muối tiêu chanh hoặc nấu lẩu chua với trái bần chín hoặc lá me non cũng là món khoái khẩu của nhiều người sành ăn. Cá mao ếch thuộc loại hiếm nên giá bán tại các quán ăn ở Gò Công hiện nay khá cao, khoảng từ 300.000 đồng/kg trở lên, riêng giá bán tại chợ Vàm Láng chỉ từ 150.000 -200.000 đồng/kg. Một số chủ quán ăn thu gom của ngư phủ và rộng trong thùng nước có oxy bán dần nhưng cũng ít có hàng để đáp ứng nhu cầu của thực khách. Chủ nhà hàng Phương Dung ở thị trấn Tân Hòa (huyện Gò Công Đông) có cá mao ếch thường xuyên để chế biến là nhờ đã đặt hàng trước với nhiều mối lái thu gom ở chợ Vàm Láng, do vậy nhà hàng này gần như được xem là "độc quyền" với món cá mao ếch chưng tương nổi tiếng.

Cá mao ếch nướng muối ớt
 Cá mao ếch có thể chế biến thành nhiều món như cá nướng, cá nấu lẩu, đầu cá nấu cháo... nhưng thơm ngon nhất phải kể đến cá mao ếch nướng muối ớt.

Hot!

Đọc tiếp

Về Gò Công ăn mực bò Rạch Bùn

Duyên hải Gò Công có bờ biển dài trên 32 km, kể từ vàm Soài Rạp ở phía Bắc đến vàm Cửa Tiểu ở phía Nam. Ngư trường Gò Công là một trong những ngư trường phong phú bậc nhất ven biển Nam bộ với nhiều loài thủy, hải sản thuộc hàng "đặc sản" như tôm sú, tôm tích, cua biển, cá đối, mực, bạch tuộc, nghêu, nhuyễn thể hai mảnh vỏ... Nhiều thương hiệu nổi tiếng đã khẳng định lâu nay trong thị hiếu ẩm thực những người sành điệu như nghêu Tân Thành, mực bò Rạch Bùn (Tân Điền), cá ngát Tân Phú Đông...

Mực bò Rạch Bùn.

Tân Điền (Gò Công Đông) tiếp giáp với biển Đông, có tuyến kênh Rạch Bùn đóng vai trò xổ xả mặn, phèn ra biển, cải tạo đất đai, phục vụ sản xuất. Phù sa vàm Rạch Bùn đổ ra biển Đông tạo thành một bãi bồi mênh mông với chiều rộng từ đất liền ra tới khu vực biển sâu đến vài ba km, lâu nay trở thành nơi trú ngụ, sinh sôi của nhiều loại hải sản: cua, cá, mực, các loài nhuyễn thể hai mảnh vỏ... trong đó nổi tiếng nhất là mực bò.

Mực bò về hình dáng giống như bạch tuộc. Sở dĩ có tên mực bò bởi loại mực này sau khi bắt được người ta dưỡng chúng trong các bể chứa có sục khí ô xy nên trước khi đưa lên bàn tiệc vẫn còn "sống nhăn", bò lổm ngổm. Dân sở tại quen gọi mực bò riết thành tên. Mực bò sống ven bờ, đào hang để trú ngụ và sinh sản. Hang mực bò không sâu, chừng 3 đến 5 tấc là cùng nhưng có nhiều ngách, nhiều đường ngang ngõ tắt phòng thoát thân khi có sự biến. Ở ven biển Nam bộ, mực bò ngon nhất chỉ có ở vùng Tân Điền. Độ tháng 10 âl đến tháng 2 âl, khi gió chướng đang lồng lộng thổi cũng là mùa mực bò ôm trứng, chuẩn bị sinh sản - khi đó, mực ngon và ngọt nhất.

Người dân Rạch Bùn bắt mực bò bằng tay. Mỗi ngày, khi con nước giựt ròng, bỏ bãi bồi là lúc bà con rộn rịp đi bắt mực bò. Người ta nhìn bãi, tìm "mà" mực (hình dáng cái miệng hang trú ẩn của mực) nhằm phát hiện nơi mực trú ẩn và bắt chúng. Thông thường, miệng hang mực bò có dấu bùn đùn lên xung quanh, dân địa phương quen gọi là "mà" mực. Bắt mực bò cũng là cả một nghệ thuật. Sau khi phát hiện được "mà" mực, người ta còn phải biết chặn các ngóc ngách để mực bò không có lối thoát.

Theo anh Mười Toàn, chủ cơ sở chuyên thu mua hải sản tươi sống tại Rạch Bùn, ngày trước, vùng này mực bò rất nhiều. Đến khi nước ròng, bà con ra bãi bắt mực bò, trung bình mỗi người sau 5 - 6 giờ lao động có thể bắt được vài kg mực (20 - 30 con). Cá biệt có anh Lê Thành Lâm cư ngụ tại ấp Trung, Tân Điền được khen tặng "kiện tướng" bởi trong vòng một con nước ròng (khoảng 6 giờ) bắt được trên 10 kg mực, khoảng 110 con.

Thời trước, bắt mực bò là nghề tay trái của bà con, chủ yếu cải thiện bữa ăn, dư dã một ít mang ra chợ bán. Ngày nay, nguồn lợi ít đi, mực bò trở thành món cao cấp được các nhà "sành điệu" ưa thích, giá bán cũng tăng vọt, từ 100 ngàn đến 130 ngàn đồng/kg tại Rạch Bùn mà mỗi ngày sản lượng khai thác cũng chỉ chừng 5 - 7 kg là cùng. Mực bò Rạch Bùn luộc giấm, luộc lá me... là những món ngon không thể nào quên. Được thưởng thức mực bò luộc lá me ngay tại Rạch Bùn, nhìn ra một bên là biển Đông với núi Lớn, núi Nhỏ của Vũng Tàu in trên nền trời phía xa xa và những cánh đồng lúa, đồng tôm ngút mắt của duyên hải Gò Công thì còn gì bằng.

Tân Điền liền kề với Tân Thành có khu du lịch biển, bãi nghêu vài ngàn ha, gần các di tích văn hóa - lịch sử Gò Công xưa: Đám lá tối trời cùng lăng và mộ Anh hùng dân tộc Trương Định, lăng Hoàng gia có mộ thân sinh bà Từ Dũ Thái hậu, lũy Pháo Đài (Tân Phú Đông)...sẽ trở thành điểm đến hấp dẫn của các tour du lịch sinh thái biển Gò Công - đặc biệt, là du lịch ẩm thực. Hy vọng rằng không lâu nữa, du khách trong, ngoài nước biết đến một địa chỉ du lịch mới vô cùng hấp dẫn với món mực bò không thể nào quên, tạo thêm sinh khí cho ngành công nghiệp không khói tỉnh Tiền Giang trong tương lai.
Minh Trí - tiengiang.gov.vn

Hot!

Đọc tiếp

Mắm còng miệt biển Gò Công

Chẳng biết đức bà Từ Dũ khẩu vị ra sao khi quy định món mắm tôm chà xứ Gò Công thành món hàng năm phải đem về kinh đô chứ món ấy không thể vượt qua được món mắm còng Gò Công. Hay có khi tại nhà đức bà, còng không lọt vào trong thực đơn của nhà quyền quý dòng Phạm Đăng. Vì còng là thứ sản vật chẳng ra làm sao ở cái xứ khỉ ho cò gáy, nơi ruộng chỉ làm được một vụ, còn một vụ ngập nước, nên mới có câu ca dao nói về thân phận mệnh bạc của một tấm hồng nhan bị “gió đưa gió đẩy về rẫy ăn còng…”


Ảnh: Thanh Hảo

Nhưng từ cái khó ấy người dân ở rẫy đã chế biến ra món mắm còng nổi tiếng. Mắm còng có cái vị rất riêng của nó. Và tôi mới chỉ biết đến món này nhân một người bạn dân xứ Gò Công mua về mời ăn thử. Ăn mắm tôm chà rồi ăn mắm còng, mới thấy được mắm tôm có sắc nhưng thiếu hương, còn mắm còng tuy sắc có giống nữ hoàng Xiba xứ châu Phi, tuy có nâu đen, nhưng hương lại rất thắm rất đượm (vị nữ hoàng này có thời làm ngẩn ngơ vua Salomon xứ Do Thái). Bạn hãy cuốn bánh tráng cá nục hấp đem chấm với mắm còng xem có hơn hẳn mắm tôm chà không?


Chế biến mắm còng

Mỗi năm còng chỉ lột có một lần vào ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch. Đến ngày này, người dân Gò Công đi bắt còng lột. Mà là những trũng nước nhỏ để còng vùi mình xuống đó mà lột. Người ta quậy nước muối sẵn, rồi chống xuồng theo bờ sông, bờ lạch, nhìn chỗ nào có còng là ghé lại, bắt một con còng mềm nằm dưới. Còng lột được bỏ vào nước muối có pha đường để ngâm. Khi còng đã thấm mặn thì người ta đem phơi nắng. Thường có hai cách để làm mắm còng:

Còng lột được rửa sạch, đong mười chén còng thêm một chén tỏi ớt. Cho vào cối quết cho giập, sau đó nhận vào hũ, trộn thêm rượu để cho hết mùi khai nồng. Đem phơi chừng ba ngày cho được nắng, rồi lấy nước cốt còng đem phơi cho quánh lại thì dùng được. Lúc dọn ra ăn thì trộn còng với chanh, khóm, đường, tỏi, ớt.
Còng lột được rửa sạch để cho ráo nước, trụng với nước sôi nếu muốn khử trùng, đong hai chén còng, một củ tỏi, mười trái ớt. Tất cả trộn chung rồi cho vào hũ, đem phơi nắng cho thấm đều. Muốn ăn, nêm chanh, khóm, đường, tỏi ớt.
sgtt.vn

Đọc tiếp

Lạ miệng với mắm nha Gò Công

Mắm nha Gò Công dọn ăn kèm rau sống, dưa leo, thịt luộc xứ Gò Công lâu nay nổi tiếng gần xa với các món ngon như bánh giá, mắm tôm chà, tôm chua, mắm còng… Nhưng mắm nha Gò Công là một món mới, có thể liệt vào hàng độc.

Mắm nha được trộn với tỏi ớt, chanh đường, khóm xắt nhuyễn ăn kèm với bún (hoặc cơm nóng), thịt heo luộc, rau sống dưa leo, khế chua chuối chát thì… mắm ba khía hình như cũng phải kêu món này bằng "sư huynh"!Mắm nha xuất phát từ ý tưởng của ông Cao Văn Hổ, chủ lò mắm tôm chà Kim Sa ở khóm 3, phường 2 thị xã Gò Công. Gia đình ông Năm Hổ có nghề làm mắm gia truyền bằng những nguyên liệu từ các sản vật của biển. Nhưng mắm nha là món mới thử nghiệm. Con nha đem về làm sạch, bóc tách mai, giữ gạch lại và đem muối ướp theo công thức "bí mật" của gia đình (ông Năm Hổ nói công thức này chưa tiện công bố), đậy kín sau 3 tháng là ăn được.
Nha là loài giáp xác, hình dạng tựa con ba khía nhưng có thể xếp trong hàng trăm loài còng biển, sinh sống nhiều nhất ở vùng duyên hải Gò Công. Theo lời những bậc kỳ lão, từ xưa đến nay người Gò Công biết con nha sống trong các hang hốc ngoài rừng ngập mặn, nhưng tập tính cư trú như thế nào, ăn thức ăn gì thì… mọi người chịu thua bởi ban ngày đố thấy một con nha nào ló mặt trước ánh nắng mặt trời.
Muốn bắt nha, người Gò Công lựa những đêm tối trời, nước lớn ngập bờ bãi mới bó đuốc lá dừa, xách thùng thiếc đi soi theo ven rừng, ao đầm và tha hồ lượm từng đám nha đang huơ càng dày đặc trên các bờ đất cao.
Hiện món mắm nha Gò Công chưa bán rộng rãi ngoài thị trường vì đang trong giai đoạn "thăm dò ý kiến khách hàng". Tuy nhỏ con nhưng con nha nhiều thịt và ngọt hơn con ba khía miệt Cà Mau.
Theo Tin tức du lịch

Đọc tiếp

Còng gió Cà Mau

Còng gió là loài giáp xác nhỏ - nó chỉ bằng ngón tay và không có giá trị kinh tế nhưng là nét chấm phá, điểm tô cho rừng ngập mặn. Con còng gió sống nhiều ở ven sông, bãi bồi và dưới chân rừng ngập mặn. Con lớn cỡ ngón tay, con nhỏ cỡ đầu đũa ăn và đủ màu sặc sỡ: đỏ, xanh, trắng, vàng, cam… Vào những lúc triều cường xuống, từng đàn còng gió rời khỏi hang phơi mình trong nắng, nhìn thật vui mắt và ấn tượng, kích thích sự tò mò, thích thú của du khách, đồng thời là niềm cảm hứng của nhiều văn nghệ sĩ mỗi khi đến tham quan, chiêm ngưỡng rừng ngập mặn, bãi bồi Mũi Cà Mau. Con còng gió đã đi vào thơ ca, hội họa, nhiếp ảnh.



Con còng gió là người bạn thân thích của trẻ em vùng rừng ngập mặn: Bắt còng gió để vui chơi, đùa nghịch, bắt còng gió để làm mồi giăng câu hoặc đơn giản chỉ là ngắm nhìn chúng cho vui mắt… Và không chỉ là trẻ em mà cả người lớn khi đã xa quê thì ký ức về tuổi thơ không thể thiếu hình ảnh con còng gió bé nhỏ mà thân thương!
Xin khép lại chuyên đề rừng ngập mặn Cà Mau bằng hình ảnh con còng gió nhỏ bé, thân thương và lãng mạn để mời bạn đọc cùng với chúng tôi tiếp tục cuộc hành trình đi thăm rừng U Minh Hạ với nhiều điều mới lạ và bí ẩn đang chờ khám phá !
NGUYỄN THANH DŨNG

Đọc tiếp

Ăn ba khía, còng gió: đặc sản Gò Công, Tiền Giang

Trong thực đơn tại những quán ăn uống cũng như bữa cơm gia đình của người dân miệt biển Gò Công, có những món ăn của các loại giáp xác đặc trưng sống ở vùng đất ngập mặn mà ai đã thưởng thức một lần sẽ khó mà quên được, đó là con ba khía và con còng gió.


Ba khía sống rọng lại để bán.

Ba khía thuộc họ nhà cua, trọng lượng trung bình gần bằng con cua đồng cỡ lớn, trên mu (mai) có ba gạch rõ nét nên có tên là ba khía. Ba khía có thể sống theo những bãi bồi nước lợ, mặn. Trước đây, tại các rừng phòng hộ, rừng đước, mắm ở biển Tân Thành và dọc theo sông cửa Đại, cửa Tiểu đều có ba khía sống rất nhiều. Vào dịp gần mùng 5 tháng 5 âm lịch, ba khía thường lột xác nên thịt ba khía lúc này rất béo, ngọt thơm hơn hẳn cua lột nuôi. Còn đến khoảng ngày 30 tháng 8 hoặc tháng 9 âm lịch hàng năm, ba khía sẽ bò ra khỏi hang và bò lên các gốc cây đước, cây mắm để đeo chùm với nhau (dân biển gọi là ba khía "hội") để duy trì nòi giống bằng việc đẻ trứng.
Ba khía được thu hoạch sau một đêm
Món ăn phổ biến nhất chế biến từ ba khía là mắm ba khía (hay còn gọi là ba khía muối) cũng được chế biến tương tự như đặc sản nổi tiếng mắm còng Phú Thạnh (huyện Tân Phú Đông). Ba khía bắt về rửa sạch, ngâm phèn, rửa lại bằng rượu trắng, để ráo nước, ướp với muối, đường, ớt, tỏi theo tỉ lệ hợp lý rồi cho vào hũ phơi nắng để cho thấm đến độ mươi ngày là ăn được. Mắm ba khía hiện nay đã trở thành đặc sản ở miệt Gò Công. Ngoài ra, ba khía còn được chế biến thêm nhiều món ăn khác cũng không kém phần hấp dẫn như ba khía rang muối, rang me... Hiện nay, do diện tích rừng dần bị thu hẹp cũng như sự khai thác quá mức của con người nên ba khía trở nên hiếm. Ở chợ Phú Thạnh (huyện Tân Phú Đông), giá 1 kg ba khía có giá dao động từ 25.000 - 30.000 đồng/kg.

Còng gió rang muối.

Còng gió là loài giáp xác nhỏ có kích thước cũng gần bằng con ba khía, có đặc điểm chạy rất nhanh nhờ những cái chân cao lêu nghêu, sống nhiều ở ven sông, bãi bồi và dưới chân rừng ngập mặn. Ở những bãi cát xung quanh cồn Ngang (xã Phú Tân, huyện Tân Phú Đông), lúc thủy triều xuống, trên bãi cát có vô số còng gió chui ra khỏi hang phơi nắng nhưng sẽ chạy thoăn thoắt để trốn vào hang hoặc các ngóc ngách khi nghe tiếng động. Để bắt được còng gió, người bắt thường chạy đuổi phía trong bãi cát để dồn chúng chạy ra mé nước và chui xuống cát để trốn. Vì nước biển ở các bãi cát rất trong nên người bắt cứ canh lỗ đen có cát ùn lên rồi thò tay xuống bắt là túm được còng gió.

Còng gió sau khi bị bắt rất mau chết nên khó vận chuyển đi xa được như ba khía nên các quán ăn không thể rọng lại để chế biến dần theo yêu cầu của thực khách. Còng gió được rang muối, rang me, nấu chua với lá me non... ăn rất ngon vì vỏ mềm, thịt ngọt và chắc, vị hơi mặn và thơm hơn thịt cua biển, nhất là phần thịt ở hai cái càng. Đặc biệt, còng gió còn được đâm nhuyễn, vắt nước để nấu canh rau, nấu cháo hoặc nấu bún riêu (thế cua đồng) cũng là món ngon dân dã nhưng đậm đà vị biển Gò Công.
N.Hữu - tiengiang.gov.vn

Đọc tiếp