Hiển thị các bài đăng có nhãn Địa danh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Địa danh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thăm chùa Địa Ngục

(iHay) - Hành trình ‘rùng rợn’ khám phá rừng Ma ao Dứa, chùa Địa Ngục ở Tam Đảo sẽ khiến những kẻ ham phượt phấn khích từ đầu đến cuối.

Với người Hà Nội, Tam Đảo là một địa điểm nghỉ dưỡng lý tưởng để nghỉ ngơi sau một tuần làm việc vất vả.

Không khí mát mẻ, trong lành nơi đây sẽ làm bất cứ cái đầu đầy khói bụi thành phố nào cũng được thư giãn và tái tạo sức sáng tạo một cách thần kỳ. Chẳng phải tự nhiên mà người ta còn ví Tam Đảo như một Sapa dưới đồng bằng.

< Những con đường dẫn đến chùa khi qua rừng rậm, lúc qua rừng trúc...

Tuy nhiên, dân bụi thì lại khác, họ không tìm chốn bình yên và mong ngóng nghỉ dưỡng ở thị trấn mà háo hức khám phá những điều bí mật ẩn sâu trong Vườn quốc gia Tam Đảo.

Từ Hà Nội, chỉ sau khoảng 2 giờ chạy xe là chạm đến khu vực Tam Đảo. Đi tiếp qua thị trấn, đến trạm kiểm lâm vườn quốc gia rồi gửi xe và bạn sẽ có một chuyến phiêu lưu mini đầy kỳ thú đến chùa Địa Ngục và rừng Ma ao Dứa.

< Chùa Địa Ngục bao quanh bởi rừng im lìm và đâu đó lất phất bùa yểm.

Hãy chuẩn bị hành trang gọn nhẹ để đi bộ qua  khoảng 12km đường rừng bắt đầu từ trạm kiểm lâm để đến Địa Ngục. Có thể bạn sẽ ngạc nhiên vì hiếm có ngôi chùa nào mà đường đi vào lại khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng đến vậy.

Đường cứ hun hút dài, cứ lãng đãng như sương trước mặt và thiếu nắng làm cái rợn rợn lan trong không khí, trong từng tiếng vang của bước chân người nhịp đều. Không chỉ thế, trên những thân cây lại phấp phới những tờ bùa giấy vàng chữ đỏ càng làm khung cảnh thêm rờn rợn liêu trai.

< Đến chùa, bạn đừng quá ngạc nhiên vì vẻ đơn sơ của nó.

Cũng chính vì thế nên hiện nay, rất ít người biết tới ngôi chùa này. Có lẽ chỉ có dân bụi, dân phượt mới hứng thú với những khó khăn vất vả khi đi vào chùa mà thôi.

Tuy nhiên, đi qua những con đường mòn nhỏ hẹp, hai bên cây cối um xanh và vắng tiếng người, thừa tiếng của rừng. mỗi người sẽ tự chiêm nghiệm được nhiều thứ. Hết rừng trúc lại nối tiếp những cây gỗ lớn với tiếng chim, tiếng lá cây lạo xạo, tiếng thú di chuyển cũng cho bạn cảm giác gần thiên nhiên hơn bao giờ hết.

Người ta không biết chùa được xây cất từ năm nào nhưng theo cuốn Kiến Văn Tiểu lục của Lê Quý Đôn mô tả thì chùa là một khối kiến trúc vuông vức, mỗi cạnh dài khoảng một trượng, các tường bao quanh chùa đều bằng đá.

< Chùa có chiếc chuông nặng đến 2,2 tấn và chỉ vang tiếng 2 lần/ngày.

Thường ngày hai cánh cửa ra vào khóa kỹ bằng một khóa sắt lớn và trong khuôn viên có đặt viên đá ghi rõ: Địa Ngục tự (tức chùa Địa Ngục).

Chùa Địa Ngục không phải chỉ có cái tên ghê rợn mà không khí xung quanh cũng kỳ lạ. Có lẽ do được bao bọc bởi rừng cây, đường đến lại khó, ít khách vãng lai nên lặng lẽ và thâm trầm đến vậy.

< Chùa giữa rừng, vừa thâm trầm, vừa lặng lẽ nhưng vẫn rất thanh tịnh, hiền lành và sạch sẽ.

Nghe nói, chiếc chuông chùa ở đây có khối lượng 2,2 tấn, là một trong những chiếc chuông lớn nhất Việt Nam hiện nay. Và chuông chùa Địa Ngục chỉ vang lên hai lần mỗi ngày vào 19 giờ và 5 giờ.

Khi đến chùa mới biết những lá bùa là để yểm cho du khách đi đường an toàn, không lạc hồn giữa rừng Ma ao Dứa. Đến chùa sẽ được nghe nhiều chuyện ly kỳ và không kém phần rùng rợn về rừng Ma, ao Dứa. Cái thực thực hư hư càng làm cho khu rừng nơi đây có sức hấp dẫn lạ kỳ nhưng cũng làm người ta thấy e ngại và kiêng dè.

Không quá vất vả, không quá mất thời gian cho một cung trekking cuối tuần, Tam Đảo với chùa Địa Ngục, rừng Ma ao Dứa là một lựa chọn hợp lý cho các bạn ưa khám phá nhưng ít thời gian.

Phượt ký của Keeng (iHay.Thanhnien)
Du lịch, GO!

Huyền bí nơi phát tích đạo Phật VN

Đọc tiếp

Thung lũng Vàng ở Đà Lạt

(PetroTimes) - Cách bán vé để vào Thung lũng Vàng, Đà Lạt rất khoa học và tự giác. Sau khi đi từ con đường lớn đi Lang Biang rẽ qua bên trái theo bảng hướng dẫn chừng 5 cây số là gặp biểu tượng máy bơm nước, như cho biết Khu du lịch lên đồi xuống lũng này ngày xưa và hiện nay là nơi cung cấp nước cho thành phố Đà Lạt.

Dừng xe mua vé, tiếp tục đi trên con đường như êm ru vừa mới được làm xong vào đầu năm 2013, khách bắt đầu chìm trong cảm giác thênh thang giữa một rừng thông được gìn giữ, và đã thấynhững đôi uyên ương đang chụp ảnh cưới.

Hình ảnh chụp ảnh cưới có rất nhiều khi đi sâu vào trong Thung lũng Vàng, vì có thể thấy ở nơi này có sự pha trộn giữa hồ nước, sự mênh mông của đồi thông và sự tạo cảnh quan hoa cỏ đã làm nức lòng người tìm đến. Ở nơi này là một thảm xanh tuyệt vời rộng đến 170 hecta, và có 20 hecta trở thành điểm du lịch gây ấn tượng cho chính người Đà Lạt và du khách.

Thung lũng Vàng chính thức hoạt động từ năm 2005, cách Đà Lạt 15 km theo hướng Tây Bắc, nằm bên cạnh hồ Đankia. Trước năm 2005, nơi đây chỉ là nơi điều hành Nhà máy nước Dankia - Suối Vàng. Đất đai tốt tươi, tâm hồn lãng mạn đã khiến cho công nhân ở đây gây dựng vườn hoa, tạo không gian cây cảnh, vườn thực vật. Rồi người người tò mò tìm đến tận hưởng. Sự phát triển không gian xanh nơi đây cứ thế nhân lên cho đến nay trở thành điểm đến trong bản đồ du lịch của thành phố ngàn hoa.

Cảm nhận đầu tiên của chúng tôi chính là đồi thông. Đồi thông ở bên phải Khu du lịch, bên dưới là dòng suối. Những cây thông cao thẳng, đẹp đến độ ai cũng phải bắt đầu cuộc hành trình của mình là tới rừng thông chụp ảnh, hoặc chỉ cần ngồi trên cỏ nghe gió ru, nhặt ít trái thông đem về làm kỷ niệm.

Sự sắp đặt một không gian rong chơi ở đây khiến cho du khách cứ thế mà để đôi chân mình theo từng phiến đá dẫn đường mà đi. Nếu ngọn đồi bên phải là rừng thông trọn vẹn thì ngọn đồi bên trái được tạo cảnh, rễ thông trườn ra trên đất đỏ như để chân người bám theo mà leo lên tận cùng.

Giữa vườn hoa cẩm tú cầu khoe sắc tím, biểu tượng Nẻo về của ý (theo một cuốn sách của Thích Nhất Hạnh) với những bánh xe lăn, vòng xích sắt nổi bật lên.

Hoa và cây cảnh ở Thung lũng Vàng là bộ sưu tập dày công. Đó là những cây cổ thụ, rừng Mai Anh Đào rực rỡ vào mùa xuân, những giàn lan rũ thả xuống không gian, những tiểu cảnh hoa cho người nép mình làm duyên, cả những cây phong độc đáo mang về từ Canada mà rất nhiều người lần đầu tiên nhìn thấy.

Cây Bồ đề cổ thụ 300 năm tuổi thành cây bồ đề độc nhất ở Đà Lạt, đến cây Vương tùng 75 tuổi… Một loại cây khác mà có cơ hội người dạo chơi mới được nhìn thấy nở hoa là 23 cây phượng vàng đã 2 năm tuổi, còn 5 năm nửa mới bắt đầu ra hoa. Thật ra thì không thể liệt kê các loại hoa ở Thung lũng Vàng, ở đây như bộ sưu tập kỳ hoa dị thảo mà chỉ riêng vườn hoa hồng cũng đủ làm ngẩn ngơ bao bước chân đi.

Trở lại chuyện đi lên ngọn đồi từ Nẻo về của ý, là gặp một con thác nhân tạo, một chiếc cầu gỗ và bao quanh là hoa. Nơi này thu hút khá đông các bạn trẻ tới thuê trang phục, hóa trang thành các cô dân tộc để chụp ảnh. Dòng suối chảy nhẹ nhàng xuống bên dưới, khiến cho lòng cảm giác lạ. Nước từ suối này đổ xuống và chia thành hai dòng chảy có tên Tĩnh và Động. Cứ thế mà chảy xuống tận lũng bên dưới, nơi đó dòng nước làm xoay bánh xe nước khổng lồ, đang nép bên rừng Mai Anh Đào hồng thắm.

Ở Thung lũng Vàng, khó định hướng sẽ đến đâu. Cứ theo hoa, theo cây cỏ mà đi. Thỉnh thoảng dừng lại giữa một khóm hoa mà chụp ảnh, tò mò nhìn cây phong chưa tới mùa nhuộm lá vàng. Tới hồ Lưỡng Nghi nhón chân bước trên những phiến đá tròn vượt qua. Cỏ cây ở đây lạ, làm cho lòng người nhẹ hẳn đi. Như vườn lan có trên 200 giống lan quý của núi rừng Tây Nguyên và một số nước trên thế giới, vườn sưu tập các giống hoa đỗ quyên của Úc, Thái Lan, Mỹ, Trung Quốc… cả một từng tùng xanh xinh đẹp, để rồi ngập ngừng qua cầu treo hay tần ngần đứng trước bộ sưu tập bonsai tuyệt vời.
Thung lũng Vàng là một không gian cây cỏ đạt đến độ làm cho chân người tìm tới cảm thấy như hòa trộn cùng thiên nhiên. Đó là một điểm nhấn đẹp, khác hẳn với những nơi đã từng đến ở Đà Lạt.

Theo Khuê Việt Trường (báo Petrotimes)
Du lịch, GO!

Thung Lũng Vàng - điểm đến lý tưởng

Đọc tiếp

Vượt đèo Tà Nung đi Nam Ban

Con đường đèo Tà Nung ở cao nguyên Lang Bian là cung đường thơ mộng đi qua ngôi làng chuyên nghề ươm tơ dệt lụa của người dân bản địa nên được gọi là 'con đường tơ lụa'. Du khách đến đây sẽ được chiêm ngưỡng cung đường tuyệt đẹp như tranh vẽ này cùng với những dòng thác hùng vĩ.

Đường đèo Tà Nung cũng chính là một phần tỉnh lộ 725 nối liền thành phố Đà Lạt với huyện Lâm Hà (tỉnh Lâm Đồng). Do đường đi qua làng Tà Nung nên người ta lấy tên làng đặt cho tên đường. Từ trung tâm thành phố Đà Lạt chạy qua thác Cam Ly, thêm một đoạn đến ngã 3 Suối Vàng sẽ thấy nhánh rẽ trái có biển chỉ dẫn đi Tà Nung.

< Mùa dã quỳ.

Con đường dài gần 30 cây số, uốn lượn như một dải lụa mềm vắt lưng chừng núi. Một bên là đồi núi cao, một bên là vực thẳm đầy những rặng thông vài chục năm tuổi. Khi mùa mưa vừa đi khỏi cao nguyên, hoa quỳ nở vàng rực suốt tuyến đường nên đường Tà Nung còn được gọi là 'đường Dã Quỳ'.

Đèo Tà Nung có nhiều khúc ngoặt quanh co như rắn bò nhưng du khách vẫn mải mê ngắm cảnh, chụp hình. Càng khúc khuỷu, cung đường càng gợi sự thích thú, tò mò cho du khách.

< Trên đèo Tà Nung.

Đi trên cung đường này, nếu muốn thỏa sức ngắm cảnh và dừng lại bất cứ nơi nào thì nên đi bằng xe gắn máy. Mùa cuối năm, con đường sương giăng suốt cả ngày. Có khi là những vệt lờ mờ kéo ngang đường, có khi lại lãng đãng, mong manh. Vào sáng sớm hay chiều tà, sương càng dày hơn và tiết trời càng lạnh thêm.

Hết đèo thì đến Tà Nung, du khách sẽ ghé qua ngôi làng ươm tơ dệt lụa. Ngày nay, không còn nhiều gia đình sống bằng nghề dệt nhưng bà con vẫn nuôi tằm, ươm tơ, bán lại cho những xưởng dệt quy mô hơn.

Nghề tơ tằm theo chân các cư dân phía Bắc di cư vào Nam. Họ dừng chân ở cao nguyên này, khởi nguyên và phát triển nghề tơ tằm. Dù Bảo Lộc mới chính là nơi nghề tơ tằm và dệt lụa phát triển mạnh nhất, nhưng du khách vẫn thích gọi cung đường Tà Nung là "con đường tơ lụa". Ở đây, nghề tơ tằm lan rộng và cư dân bản địa - phần lớn là người K’ho cũng học nghề và lưu truyền đến nay.

Đi vào làng, rất dễ tìm thấy những ngôi nhà ươm tằm lấy tơ như một nghề để sinh sống. Hiện nay, tơ sợi công nghiệp ồ ạt phát triển, lấn át tơ sợi thủ công nhưng nghề tơ tằm ở địa phương vẫn trụ vững vì sản phẩm họ làm ra có giá trị kinh tế cao, không bị tồn đọng. Thú vị nhất là nghề tơ tằm cao nguyên phát triển thêm một bậc khi trong tranh thêu tay XQ, các nghệ nhân đã khéo léo kết hợp những sợi tơ tằm, tạo thành những bức tranh thêu tuyệt đẹp, có bức có giá lên đến vài chục ngàn đô la Mỹ.

< Dòng thác Vọng ở Tà Nung.

Tà Nung còn có dòng thác Vọng mà người địa phương còn gọi là thác Cửa Thần hay gọi đơn giản là thác Ba Tầng. Theo bảng chỉ dẫn trên TL725, khách sẽ qua con đường đất rộng để đến thác. Độ cao của thác chừng mươi mét, ngày đêm cuồn cuộn xối xả tạo nên một dòng suối bạc trắng nhìn tựa như chòm râu của vị thần. Tại phía bên trái đỉnh thác Cửa Thần; từ khu rừng nguyên sinh có một nhánh suối dẫn nước về hòa nhập dòng suối chính. Nguồn nước trong lành thả mình dạt dào trên nền đá hoa cương được thiên nhiên sắp xếp thành ba tầng,người Srê gọi là Liang Pe Knũ - tức là thác Ba tầng.

< Dế nuôi tại trại.

Chạy thêm dăm cây số nữa, khách sẽ đến xã Mê Linh, nơi có những điểm tham quan thú vị. Đó là trại nuôi dế Thiện An rộng hàng trăm mét vuông ở thôn 2, xã Mê Linh. Nhiều du khách tỏ ra rất thích thú khi tận mắt nhìn thấy những thùng nuôi dế, tìm hiểu cách cho dế ăn và nghe tiếng dế kêu râm ran. Sau khi xem, du khách còn được thưởng thức món dế chiên giòn béo ngậy.

< Một đoạn đèo Tà Nung.

Cách trại dế Thiện An không xa là một điểm tham quan khác cũng được nhiều du khách ưa chuộng, đó là cơ sở nấu rượu gạo Kiết Tường. Dù đã quá trưa nhưng trong khu vực nấu rượu thơm nồng vẫn có hàng chục du khách nước ngoài. Khách sẽ chăm chú nghe hướng dẫn viên nói về các công đoạn để hoàn thành một mẻ rượu như vo gạo, nấu cơm, ủ men, chiết rượu thành phẩm. Sau khi tham quan khu nấu rượu, du khách còn có thể ăn thử cơm rượu, uống rượu gạo miễn phí.

< Nhìn từ đỉnh đèo.

Rời Mê Linh, ta đến thị trấn Nam Ban, huyện Lâm Hà. Từ lưng chừng núi nhìn xuống, du khách thấy thấp thoáng những nóc nhà tranh ẩn mình trong những rặng cây mờ ảo trong làn sương khói. Nam Ban có dòng thác Voi (còn gọi là thác Liêng Rơwoa) tuyệt đẹp với chiều rộng khoảng 40m, chiều cao hơn 30m. Dưới chân thác có những tảng đá như chú voi con nên có tên gọi là thác Voi.


< Thác Voi ở Nam Ban.

Thác Voi ngày đêm ầm ầm đổ nước tạo nên những âm thanh như tiếng gầm của thú rừng. Đây là một trong số ít thác còn giữ được nét hoang sơ của miền đất Tây Nguyên. Năm 2001 thác Voi đã được công nhận là di tích - thắng cảnh quốc gia.

Tại Nam Ban cũng có một xưởng dệt nhỏ khép kín từ lấy tơ đến dệt thành phẩm lụa tơ tằm. Đó là cơ sở ươm tơ Cường Hoàn, thị trấn Nam Ban, Lâm Hà đã có từ hơn chục năm nay.
Dù đây là cơ sở kinh doanh nhưng khách vào tham quan, chụp hình thoải mái. Khách còn có thể trò chuyện với những người thợ, nghệ nhân trong xưởng để tìm hiểu về các công đoạn từ khâu lấy kén, kéo sợi, sấy khô sợi tơ rồi dệt thành vải, nhuộm màu. Những người thợ ở đây vừa chăm chú làm việc vừa trò chuyện với du khách rất thân thiện.

< Đèo Tà Nung thanh lặng...

Đà Lạt với cao nguyên Lang Bian hùng vĩ mà thơ mộng. Đà Lạt với đèo Prenn, đèo Mimosa hay đèo Dran nguy hiểm bởi dốc đứng và quanh co. Lại có con đường đèo Tà Nung khúc khuỷu cùng những khúc cua quăn queo nguy hiểm. Nhưng với khách lãng du, những khúc quanh ấy như dải lụa mềm vắt ngang bức tranh thiên nhiên thơ mộng, cũng là nơi chốn tham quan của bạn một ngày không xa - đúng không nào?

Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Bình minh dạo biển Rạng

(CTO) - Rạng là địa danh quen thuộc ở miền Trung. Ở Bình Thuận, biển Rạng được biết đến như một ranh giới giữa thiên nhiên hoang dã với những resort hiện đại. Ở nơi đó, hiện vẫn còn một làng chài nhỏ, lâu đời của người dân bản địa.

< Bình minh trên bãi Rạng - Mũi Né (Phan Thiết).

Biển Rạng nằm cách thành phố Phan Thiết khoảng 15 cây số về hướng Đông Bắc. Người dân địa phương thường gọi là Rạng hoặc Bãi Rạng. Chỉ có du khách mới gọi là biển Rạng. Đó là nơi có nhiều rạn san hô đã chết, hóa đá hoặc những bãi đá ngầm chìm trong nước.

Đây là đặc điểm của nhiều bãi Rạng ở miền biển. Nhưng bãi Rạng ở Bình Thuận lại khác: xen lẫn trong những bãi san hô, bãi đá là những bãi biển đầy cát vàng lộng lẫy. Đó là lý do tại sao nhiều du khách tìm đến bãi Rạng để tắm biển và tận hưởng không gian nơi này…

Bình minh biển Rạng tuyệt đẹp. Nhiều du khách thích đi bộ dọc theo bãi biển, ra khỏi các khu resort để ngắm cảnh. Từ mờ sáng, những chiếc thuyền con, thuyền thúng vào gần bờ chở đầy cá, mực, ghẹ...

Thuyền thúng chèo vào bờ, hai ngư phủ đứng "gánh" ở hai đầu, xoay tròn thúng rồi mới kéo lên bờ cát. Các ngư phủ khác tiếp sức đẩy thuyền thúng lên. Dạo biển chụp ảnh nhưng nhiều du khách cũng thích thú tiếp sức cùng ngư phủ đưa thúng lên bờ, rất vui.

Làng chài bãi Rạng hiện không còn nhiều dân do phần lớn đã di dời khỏi khu vực này để nhường chỗ cho dịch vụ du lịch. Bãi biển Rạng rộng rãi và thông thoáng. Mỗi lần đến đây, chúng tôi đều thức sớm để ra biển. Khi bầu trời vừa ửng hồng chuyển từ đêm sang ngày là lúc bạn có thể chuẩn bị chụp những bức ảnh đẹp, ghi lại thời khắc chuyển giao của đất trời.

Du khách đi biển Rạng buổi sớm, thường ai cũng máy ảnh trên tay. Nhiều du khách trong và ngoài nước dù đêm qua thức khuya để vui chơi nhưng cũng ra biển từ rất sớm. Họ thích thú chụp hình, trò chuyện với ngư dân bằng tiếng Việt hoặc qua phiên dịch. Sinh hoạt của làng chài trở thành chủ đề sáng tác của du khách. Họ mải miết chụp hình. Có người nằm sóng soài trên mặt đất để chụp những bức ảnh ưng ý.

Giữa những tiện nghi, hiện đại của các khu resort, làng chài bãi Rạng như một điểm nhấn của văn hóa biển, thú vị đối với du khách. Hoạt động của ngư phủ chỉ kéo dài khoảng 2 tiếng trên bờ biển. Cá vừa thu hoạch được chở đến các chợ làng, chợ nhỏ bán cho khách hàng. Sau đó, làng chài trở nên yên ắng.

Những ngư phủ nghỉ ngơi một chút thì ngồi vá lưới. Những đứa trẻ con vui đùa trên biển rất vô tư. Du khách tiếp tục có đề tài cho những bức ảnh gia đình, sinh hoạt của làng chài nhỏ. Người dân làng chài rất hiếu khách. Họ thoăn thoắt vá lưới để chuẩn bị cho ngày đánh bắt cá hôm sau nhưng vẫn có thể trò chuyện, trả lời những thắc mắc của du khách.

Đây thật sự là một không gian thư giãn thuần khiết thiên nhiên. Bãi Rạng rất cạn với bờ cát thoai thoải trải dài ra biển.

Tắm biển Rạng buổi sáng rất thú vị. Làn nước ấm áp vì đã hấp thụ năng lượng trong suốt ngày hôm trước. Trầm mình trong làn nước ấm buổi sớm, những mệt mỏi như tan biến. Trên bờ biển không ồn ào. Khách có cảm giác rất riêng tư và thoải mái. Sóng biển không quá lớn nhưng cũng không phẳng lặng, đủ để vỗ về, tạo âm thanh rất riêng của biển. Người ta có thể nằm hàng giờ trên bờ cát và nhắm mắt để lắng nghe khúc nhạc đó.

Du khách vẫn có thể tìm được tiện ích từ những dịch vụ xung quanh. Gần làng chài Rạng, có nhiều quán xá phục vụ các món ăn Âu, Á và Việt Nam phù hợp với mọi đối tượng.

Trở lại hướng thành phố Phan Thiết vài ba cây số là bãi đá Ông Địa. Đây là khu vực tâm linh của người dân miền biển. Sóng bào mòn khối đá vô tình thành hình hài như một Ông Địa trong tín ngưỡng dân gian. Người ta đã phát hiện ra khối đá đó rồi lập miếu thờ, xem đó như một vị thần linh. Khu vực bãi đá Ông Địa hiện đã thay đổi nhiều và trở thành điểm dừng chân ngắm cảnh, tắm biển của du khách. Phía trên là một khu biệt thự nghỉ dưỡng đang được xây dựng nhìn ra mặt vịnh.

Từ biển Rạng, di chuyển 30 phút, khách đã đặt chân đến các đồi cát, danh thắng đẹp của thành phố biển Phan Thiết và khám phá những nét văn hóa đa dạng của người dân miền biển. Từ thời cổ đại, đã có cư dân sinh sống tại vùng đất này nên vẫn còn đó những dấu tích để khách tò mò tìm hiểu. Khách đừng quên ghé lại cụm tháp Phú Hài để khám phá nét đẹp của văn hóa Chăm.

Theo Vĩnh Bảo (Báo Cần Thơ)
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Ruộng bậc thang Chuôr

Ai đã từng đến huỵên Tây Giang của tỉnh Quảng Nam, chắc đã có dịp chiêm ngưỡng cảnh ruộng bậc thang - một kiến tạo thay đổi thiên nhiên tuyệt đẹp của đồng bào Cơ Tu ở thôn Arầng, xã A Xan, H. Tây Giang, Quảng Nam. Tại độ cao 1.260m so với mực nước biển, cánh đồng Chuôr hút mắt khách phương xa với màu xanh ngắt, đẹp lạ lùng giữa đồi núi trập trùng.

Ruộng bậc thang Chuôr nằm gọn trong một thung lũng thuộc 3 thôn Arầng 1, Arầng 2 và Arầng 3, xã AXan, đối diện với đồn BP Hiên 2 nằm trên tuyến đường từ xã AXan đi xã Ch’Om. Những thửa ruộng bậc thang này có từ hàng trăm năm nay giống như những bức tranh phong cảnh khổng lồ với những đường nét uốn lượn mềm mại và đều đặn

< Nhổ mạ chuẩn bị cấy.

Theo các già làng của xã Axan, ruộng bậc thang Chuôr hình thành vào thời gian nào thì không ai biết. Chỉ biết rằng trước kia, do nhu cầu và cuộc sống ngày càng phát triển, người Cơ Tu cổ từ chỗ chỉ biết hái lượm và săn bắn, đã biết phát nương làm rẫy, trồng cây lương thực.

Mà đất ở vùng này thì chỗ nào cũng có độ dốc cao, cho nên ruộng bậc thang đã ra đời và gắn bó với đồng bào từ đó cho đến nay.
Ruộng được chia thành những thửa ruộng vừa phải, có độ cao dần lên và được bà con kéo nước từ nguồn về để trồng lúa.


< Nông dân Cơ Tu làm đất trên cánh đồng Chuôr.

Càng về chiều, nắng trời như muốn đổ vàng xuống cả lũng núi. Tại đây, ruộng nằm lọt giữa sóng lúa vây quanh. Thật khó tìm thấy ở nơi này những khoảng đất bỏ hoang, hễ có đất là có ruộng bậc thang và lúa. Hình như những thửa ruộng bậc thang đa dạng có thể biến những ụ đất, rẻo đất xấu xí tưởng như vô dụng trở thành từng thửa ruộng đẹp như bức tranh thủy mặc...

Ruộng bậc thang Chuôr của người Cơtu vùng cao AXan này là tri thức dân gian của đồng bào dân tộc Cơtu từ bao đời, là kết quả của phương thức canh tác nông nghiệp từ xa xưa nhất mà tổ tiên, ông bà người Cơtu đã để lại cho thế hệ sau này.

Mỗi mùa thu hoạch lúa là mùa lễ hội mừng lúa mới để đồng bào tưởng nhớ đến công ơn của thần linh, giàng, đã giúp đỡ dân làng có được mùa thu hoạch bội thu và no đủ, thông qua các nghi thức cúng tế rất linh thiêng và trang nghiêm.

Trước khi thu hoạch lúa, đồng bào Cơtu nơi đây tổ chức lễ hội ăn mừng lúa mới, trong đó có lễ hội đâm trâu với các nghi thức cúng tế rất linh thiêng để đồng bào tưởng nhớ đến công ơn của thần linh, giàng giúp đỡ dân làng có được mùa thu hoạch bội thu, ấm no, hạnh phúc.

Lễ hội mừng lúa mới còn phản ánh đời sống tinh thần của đồng bào. Chính vì thế văn hóa tinh thần của đồng bào Cơtu vùng biên gới AXan nói riêng và vùng biên Tây Giang nói chung mãi mãi được lưu truyền qua mỗi mùa lễ hội. Ruộng bậc thang Chuôr còn là điểm du lịch hấp dẫn trong bức tranh sắc màu của núi rừng Tây Giang, tạo nên một không gian sinh thái trong lành cho du khách trong và ngoài nước đến đây thưởng ngoạn...

Cung đường nối từ thị trấn Agồng (trung tâm huyện lỵ Tây Giang) về xã AXan khoảng 50km qua trùng điệp những ngọn đồi núi cao, hiện con đường này đang được BĐBP tỉnh Quảng Nam đầu tư, thi công san ủi mở rộng. Càng đi, con đường càng trở nên kỳ diệu, sẽ dẫn bạn vào một khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ đẹp như tranh.

Trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ, cả cánh đồng ruộng bậc thang Chuôr cũng đã góp phần không nhỏ trong việc cung cấp lương thực cho cán bộ, bộ đội ta.

Với vẻ đẹp độc đáo và ý nghĩa của nó, ngày 24-12-2010, Chủ tịch UBND tỉnh Lê Phước Thanh đã ký Quyết định số 4334/QĐ-UBND xếp hạng ruộng bậc thang Chuôr là danh thắng cấp tỉnh.

Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Tú Lệ mùa lúa chín

(PNO) - Tú Lệ là một xã thuộc huyện Văn Chấn, tỉnh Yên Bái, cách Hà Nội khoảng 250km về hướng Tây Bắc. Thung lũng Tú Lệ được vây quanh bởi ba ngọn núi: Khau Phạ, Khau Thán và Khau Song.
Từ Hà Nội, theo Quốc lộ 32, đích đến của chúng tôi hôm ấy là Mù Căng Chải, nhưng trước đó, chúng tôi được mách nước nên ngủ đêm ở Tú Lệ, vì vào mùa lúa chín rất khó tìm khách sạn ở Mù Căng Chải.

Chúng tôi đến Tú Lệ vào đúng giờ cơm trưa. Trên đường, điều đặc biệt gây chú ý là hàng loạt bảng hiệu giới thiệu “đặc sản nếp Tú Lệ”. Chúng tôi chọn một nhà hàng, phía trước có quầy bán các sản vật rừng như: măng chua, mật ong, táo mèo, rượu, gạo, nếp…, mùi nếp thơm phảng phất khiến ai cũng tò mò.

Thúng nếp cao vun có ngọn, trắng tinh thôi thúc khách sục tay vào như thói quen mua gạo và cảm nhận hạt nếp. Nếp xứ này có hạt to, mập và đều, hạt trong nhiều hơn hạt đục. Mùi thơm của nếp ngọt ngào dễ chịu. Lấy tay ra khỏi thúng nếp, đưa lên mũi ngửi khách sẽ có cảm giác thèm đĩa xôi, đói cồn cào.

Bữa trưa hôm ấy, ngoài cơm, chúng tôi gọi thêm xôi. Xôi nóng và dẻo ngon làm sao. Nhà hàng không nêm muối nên xôi có vị nhạt, không giống cách nấu của người đồng bằng. Cô chủ quán bảo: “Ở đây, xôi có thể thay cơm nên không cho muối. Ăn như vậy mới cảm nhận được hết vị ngon và hương thơm nếp mới”.

Hạt nếp ngon bởi tinh túy của đất trời, thêm sự vất vả sớm hôm của nhà nông làm thành món ngon nổi tiếng: xôi nếp Tú Lệ. Chuyện kể rằng, ngày xưa, có một tộc người Thái được tiên hiện lên cho một coóng thóc quý và dặn rằng phải tìm được mảnh đất phù hợp thì thóc quý mới mọc và cho gạo dẻo thơm.

Người Thái đi khắp vùng Tây Bắc, đến nơi nào thấy đất tốt cũng gieo trồng thử nhưng hạt thóc không nảy mầm. Không nản chí, họ vẫn tiếp tục đi. Đến chân đèo Khau Phạ, họ xuống suối Mường Lùng uống nước, thấy dòng nước mát trong và ngọt lịm, đất trong thung lũng tươi tốt lạ lùng. Gieo hạt giống xuống thấy nảy mầm xanh tốt và cho gạo dẻo thơm. Thế là người Thái dừng lại, cất nhà dựng bản và trồng lúa nếp từ thuở ấy.

Trên đường, chúng tôi thấy vài gia đình đang giã cốm trước nhà. Một người lấy chân đạp cần giã và một người ngồi lấy tay chặn không cho cốm rơi ra ngoài. Giã xong mới đến công đoạn sàng, sảy, chà cho sạch. Nếp ngon nên cốm cũng thơm, ngon, giá 90.000đ/kg, thật đáng tiền.

Buổi chiều, chúng tôi xuống dốc theo con đường chính của Tú Lệ, hết đoạn hàng quán, phố xá là thấy ruộng. Ruộng bậc thang đẹp như tranh. Trên cánh đồng, dòng người gánh lúa lên đường, nơi có xe máy chờ sẵn để chở về. Giá lúa nương khá đắt, 20.000đ/kg. Con số ao ước của nhà nông. Một thanh niên cho biết, trong năm có hai mùa lúa vào tháng Năm và tháng Chín, làm lúa nếp cực hơn lúa tẻ nên giá thành cao hơn.

Chúng tôi rời Tú Lệ khi sương mù buổi sớm còn bao phủ núi rừng. Lác đác trên đường đã có người ra ruộng. Thị trấn im lìm trong sương, êm đềm và bình an. Hương nếp vẫn phảng phất khắp nơi.

Tôi đã mua một ít nếp mang về làm quà. Với mức 45.000đ/kg, có lẽ nếp Tú Lệ có giá cao nhất nước. Thế nhưng, có tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp của ruộng bậc thang, thấy bà con lao động vất vả trong mùa gặt, khi thưởng thức được hạt nếp ngon mang hơi thở núi rừng và tinh túy của đất trời, khách mới hiểu giá đó là xứng đáng.

Theo Bình An (báo Phụ Nữ)
Du lịch, GO!

Kỳ thú Tú Lệ: Thăm ruộng lúa và tắm tiên.

Đọc tiếp

Làng cây cảnh đẹp nhất trời Nam

(Dân trí) - Thành Nam vốn nổi tiếng với 4 làng “Vị”: Vị Hoàng và Vị Xuyên với chuối ngự tiến vua, hoa quả để cúng tiến, Vị Lương với ẩm thực và Vị Khê với nghề cây cảnh “danh bất hư truyền”…

Làng Vị Khê (Điền Xá, Nam Trực, Nam Định) là một thôn nằm dọc bờ sông Hồng, đất đai màu mỡ, ruộng đồng phì nhiêu.

Đây là một làng hoa, làng cây cảnh không chỉ nổi tiếng cả nước. Theo ngọc phả đình Vị Khê, nghề trồng hoa cây cảnh làng Vị Khê có từ thế kỷ XIII (1211) do Thái uý Tô Trung Tự truyền dạy.

Với người Vị Khê, nghe tên gọi, ngắm thế cây, hiểu được phần nào triết lý nhân sinh của ông cha mình thuở trước, chuộng sự thanh cao (hạc lập), cương trực (trực siêu) cùng nếp sống gia đình hòa thuận, với tình cảm mẹ con ôm ấp thân thương (mẫu tử tương thân), với sự dìu dắt của người cha đối với con trai đang rụt rè dấn bước trên đường đời đầy chông gai, cạm bẫy (phụ tử tương tùy)...

Vị Khê, Điền Xá không chỉ là làng hoa mà còn là làng cây cảnh với đa, sung, lộc vừng, sanh, si, tùng, tùng La Hán...Với nhiều kiểu dáng thế cây phong phú, đa dạng như long thăng, long giáng, trực, trực quân tử, trực siêu, thế huyền, thế song phục, huynh đệ, mẫu tử tương thân, phụ tử tương tuỳ...

Mỗi thế cây, dáng cây còn được tạo thế với những vẻ đẹp khác nhau và mang một triết lý khác nhau. Đối với cây thế Trực, phải phù hợp với những gia đình có cách sống trung thực, có trước, có sau. Bộ tứ quý là cầu mong cuộc sống 4 mùa đều ấm no đầy đủ. Bộ Ngũ phúc khẳng định gia đình có phúc hậu, có đức độ và con cháu thành đạt. Bộ huynh đệ đồng khoa là gia đình vinh hiển... Nhìn vào gia đình chơi bộ cây nào, khách đến chơi có thể hiểu được phần nào về gia đình đó. Nhưng thế cây còn là bài học để các cụ răn dạy con cháu ăn ở có lễ nghĩa, chuyên cần học tập và vươn tới một cuộc sống no đủ, hạnh phúc...

Những nghệ nhân cây cảnh ở Vị Khê bảo rằng, dù có tỉa, có uốn theo dáng nào đi nữa, với những triết lý thổi hồn vào từng thế cây, ông cha ta cũng luôn hướng đến chân - thiện - mỹ, cái gốc trường tồn của sự sống bao đời. Tâm hồn thanh khiết của bậc tiền nhân được lưu giữ trên mỗi góc vườn, nhành cây nhắc nhở con cháu về tính nhân văn của nghề truyền thống.

Để tạo được dáng cây, những nghệ nhân có khi phải dành cả cuộc đời với sự tỉ mỉ, kiên trì, uốn tỉa tạo dáng cho từng nhánh cây, chồi cây, có khi phải mấy năm mới hình thành một nhánh cây đẹp.

Những ngày cuối năm, về với làng hoa Vị Khê thấy bát ngát những vườn hoa, cây cảnh, cây thế chen nhau nối liền từ trong làng ra tới tận chân con đê đại hà. Ngay cả dưới chân đê phía bờ sông, là những thảm hoa đủ các màu rực rỡ.

Vào thời gian này, du khách tới Vị Khê sẽ được đắm mình trong một không gian trong lành với cỏ cây hoa lá, được ngắm nhiều loại hoa quý hiếm của dân tộc cùng các loại hoa mới đang du nhập vào Việt Nam như lan tiêu, móng rồng, mộc hương, ngọc lan, dạ hợp, hoa nhài, phong lan, ngọc điểm, vanđa, hồ điệp, phi điệp, đuôi chồn và các loại hoa nghinh xuân như mai hồng, mai vàng, trà my, đỗ quyên, đào bích, đào phai nở đúng vào dịp Tết Nguyên đán, rực rỡ trong nắng xuân, gợi lên sự sum họp đề huề, mang ước vọng cầu mong Phúc - Lộc - Thọ bất tận cho mọi nhà.

Từ trên bờ sông Hồng nhìn xuống cả làng, nhà nào cũng trồng cây cảnh, cây thế. Nhiều nhất là các loại cây: Sanh, Si, Tùng La Hán, Vạn Tuế, cau Vua... được uốn tỉa chăm sóc công phu thành các dáng, thế, ẩn chứa quan niệm triết học Phương Đông tạo nên sự kỳ thú hấp dẫn du khách.

Theo Minh Phan (báo Dân Trí)
Du lịch, GO!

Đọc tiếp

Quà từ Lái Thiêu

(BCT) - Vượt qua khá nhiều đồi dốc đẹp mắt, khách du lịch nào cũng thích thú khi được tham quan các làng gốm sứ Bình Dương tập trung nhiều nhất ở các xã: Thuận Giao, Hưng Định (huyện Thuận An), phường Chính Nghĩa (TX Thủ Dầu Một).

< Sản phẩm gốm sứ được trưng bày tại các cửa hàng ven quốc lộ 13 đoạn qua TX.Thuận An.

Sản phẩm gốm sứ truyền thống rất đa dạng về chủng loại, từ lọ cắm hoa, chậu trồng kiểng, đồ sành sứ các loại, tượng vật, tượng người đến những sản phẩm dành trang trí nội thất...

Gốm sứ Bình Dương được tạo hình rất mỹ thuật, bóng loáng màu men. Các mặt hàng gốm sứ đã trở thành hàng công nghiệp nổi tiếng của tỉnh miền Đông Nam bộ này.

Thủ Dầu Một còn có làng sơn mài Tương Bình Hiệp với hàng trăm gia đình tham gia sản xuất. Đến đây, khách du lịch choáng ngợp trước những bức phong cảnh, chân dung thờ tự của các tôn giáo, các tác phẩm nghệ thuật, đồ gia dụng, các mặt hàng thủ công mỹ nghệ cao cấp... Bên cạnh đó còn có hàng khảm xà cừ như tủ thờ, trường kỷ, giường...

Giá trị của mỗi sản phẩm tùy thuộc vào từng loại gỗ và trai ốc khảm. Các sản phẩm làm từ đất của Bình Dương hiện nay chẳng những được lòng khách trong nước mà còn xuất đi các quốc gia: Australia, New Zealand, EU, Hoa Kỳ, Mexico... vì được họ ưa chuộng.

Tùy theo món hàng, có giá rẻ nhất vài ngàn đồng cho đến hàng trăm ngàn đồng, thậm chí hàng triệu đồng. Du khách đến tham quan làng gốm sứ Bình Dương hoặc ghé các gian hàng giới thiệu và bán sản phẩm gốm sứ, cũng đều mua về vài món đồ vừa làm kỷ niệm vừa trang trí trong nhà cho thêm phần đẹp mắt.

Bình Dương còn vùng đất chuyên canh cây ăn trái nổi tiếng nhất miền Đông Nam bộ từ hàng trăm năm qua. Đó là vườn trái cây Lái Thiêu, rộng khoảng 1.000ha. Nơi đây vốn là một cù lao được tạo thành bởi hai nhánh sông nên đất đai phì nhiêu, màu mỡ. Cũng như các nhà vườn ở Đồng bằng sông Cửu Long, các nhà vườn Lái Thiêu cũng có những chiếc cầu xinh xắn bắc ngang những rạch nước thơ mộng.

Tại đây, bạn sẽ được các nhà vườn tổ chức du ngoạn sông nước trên những chiếc xuồng nho nhỏ dễ thương. Xuồng đưa bạn băng ngang những khu vườn im mát bóng cây xanh, thoảng đưa hương vị trái cây vào mùa (từ tháng tư cho đến suốt mùa hè).

Tuy không có thắng cảnh nào, nhưng tham quan vườn trái cây Lái Thiêu trong không khí thanh sạch, trong bóng mát những “rừng” cây xanh tươi, là điều hấp dẫn đối với người dân quen sống ở đô thị ồn ào cần một chốn tĩnh tâm. Chính vì vậy mà vườn trái cây Lái Thiêu là điểm đến dã ngoại lý tưởng nhất của các bạn trẻ địa phương, nhất là các bạn trẻ ở TPHCM vào mùa trái cây chín rộ.

Từ TPHCM nhiều bạn trẻ đến vườn cây Lái Thiêu bằng xe đạp rất thuận tiện. Đến vườn, khách có thể ngả lưng trên một trong nhiều chiếc ghế đặt sẵn bên gốc cây, có thể “mua trái trên cây” theo giá ấn định của từng vườn, ăn thoải mái. Khi ra về, bạn không thể không mua một số trái ngon tạo nên tên tuổi Lái Thiêu: chôm chôm, mít tố nữ, sa-pô-chê, dâu tây, mãng cầu, măng cụt, sầu riêng, cam, quýt, vú sữa, bưởi... làm quà tặng người thân.

Theo Hoàng Yến - Báo Cần Thơ
Du lịch, GO!

Đọc tiếp